TÂM LÀ ĐỘNG LỰC, NGUỒN GỐC CỦA MỌI HIỆN TƯỢNG TRÊN THẾ GIAN

Vào những thập niên giữa và cuối thế kỷ 20 và những năm đầu thế kỷ 21, qua sách báo và truyền thông, nhiều chuyện lạ có thật trên khắp năm châu, bốn biển, cả ở Việt Nam đã được chúng ta biết đến. Chuyện lạ có thật là những chuyện diễn ra hiện hữu trên nhiều lĩnh vực mà khoa học hiện đại ngày nay dù đã và đang tiến như vũ bão cũng chưa thể giải thích, phân tích, làm sáng tỏ được.

Có thể đơn cử một số ví dụ điển hình về những chuyện lạ có thật trên thế giới.

Ở Mỹ có Barbara Ann Brennan vừa là nhà vật lý, vừa là nhà tâm linh đã dùng tri giác cao cấp kết hợp với trường năng lực vũ trụ, thao tác bằng bàn tay, cộng với ý niệm, chữa cho hàng ngàn người khỏi bệnh. Bà đã viết cuốn “Bàn tay ánh sáng” phổ biến phương pháp chữa bệnh độc đáo này cho cả thế giới.

Barbara Brennan

Barbara Brennan

Ở Liên Xô – nay là Cộng hòa liên bang Nga – có Djuna Davitasvili đã dùng trường sinh học để chữa bệnh. Bà được nhân dân Nga và nhân dân các nước Cộng hòa SNG tôn trọng, ngưỡng mộ. Bà đã viết cuốn sách “Tôi nghe đôi tay mình”. Theo bà, chữa bệnh bằng trường sinh học là một phương pháp chữa bệnh kỳ diệu, dễ phổ cập, hiệu quả cao, có thể khắc phục những thiếu sót bất lực của những phương pháp khác, làm giàu cho kho tàng các biện pháp trị liệu của nền y học hiện đại. Các nhà bác học ở Nga dùng thuật ngữ “Hiện tượng Djuna” đặt cho phương pháp chữa bệnh của bà.

Eugenia Davitasvili

Eugenia Davitasvili (Djuna)

Hoặc như Ở Tnmg Quốc,  trong một vài thập kỷ gần đây đã xuất hiện nhiều nhân vật có công năng đặc biệt kỳ lạ đến mức ủy ban Khoa học Nhà nước nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa đã chính thức phê chuẩn thành lập “Hội nhân thể học” (tháng 5-1987), nhằm tập trung nghiên cứu những công năng đặc biệt khác thường của con người, kết hợp với lý luận và thực hành của trung y và khí công một cách có hệ thống. Ngành khoa học mới mẻ, đầy sức hấp dẫn này chính là một ngành khoa học nghiên cứu các loại trạng thái công năng xuất hiện trong cơ thể người. Nhân thể học có nhiệm vụ bảo vệ những công năng đó, tạo điều kiện cho nó phát triển, nhằm phát huy tiềm lực của con người, phục vụ lợi ích quốc gia dân tộc và nhân loại trên nhiều mặt. Nhà nước Trung Hoa đã đặt Nhân thể học ngang tầm với các ngành khoa học tự nhiên, khoa học xã hội, khoa học quân sự, văn hóa, nghệ thuật, v.v. . .

Hiện tượng công năng đặc biệt hay chuyện lạ có thật ở Trung Quốc xuất hiện khá nhiều, ở đây xin dẫn chứng vài trường hợp.

Trước hết nói về chuyện lạ có thật của Nghiêm Tân. Nghiêm Tân vừa là nhà khí công, là bác sĩ, là lương y đồng thời là một cao thủ võ lâm thành thạo “thập bát ban võ nghệ”, đã đạt tới đỉnh cao của các loại công năng. Nghiêm Tân theo thầy học Đạo từ lúc 4 tuổi. Năm 2004 ông vừa tròn 54 tuổi. Qua 50 năm theo học khí công, võ thuật, trung y, y học hiện đại… ông đã đạt tới đỉnh cao của một loại công năng có thể nói là siêu phàm trên nhiều phương diện. Chỉ nói riêng việc chữa bệnh ông đã lập được những kỳ tích mà con người khó có thế tưởng tượng nổi.

Nghiem Tan

Nghiêm Tân

Một công nhân bị đau bụng dữ dội, rên la, giẫy giụa, nằm quằn quại trên mặt đất. Nghiêm Tân tình cờ đi qua, thấy vậy liền lấy một cốc nước, vận công vào và đưa cho người công nhân uống. Như một chuyện thần kỳ, sau khi uống hết cốc nước, người công nhân dứt hẳn cơn đau. Đối với Nghiêm Tân, dùng nước (nước năng lượng – nước tín tức) chữa khỏi bệnh là chuyện bình thường, ngay với một nhánh cỏ xanh ven đường ông cũng có thể cứu sống một mạng người. Công lực của Nghiêm Tân còn có thể làm cho xương cốt bị gãy vụn trở lại lành lặn như nguyên (sách, báo ở Việt Nam đã nhiều lần giới thiệu về những khả năng thần kỳ của Nghiêm Tân). Với tài nghệ chữa bệnh, Nghiêm Tân được nhân dân Trung Quốc tôn xưng là “Thiên phủ Thần y”, “Hoa Đà tái thế”. Một công năng khác của ông là khí công.

Buổi tối ngày 17-11-1986, tại khách sạn Đại Tân Cốc Tokyo, giới đồng nghiệp Nhật mở tiệc chiêu đãi các bạn Trung Quốc. Giữa tiệc, ông Kusudu, Chủ tịch Hội nghiên cứu khoa học khí công của Nhật Bản than thở với trưởng đoàn Trung Quốc Trương Chấn Hoàn về căn bệnh đau khớp khuỷu tay đã nhiều năm chữa trị nhưng vô hiệu và ngỏ ý muốn nhờ một nhà khí công nào trong đoàn Trung Quốc chữa trị giúp. Trương Chấn Hoàn giao nhiệm vụ này cho Nghiêm Tân và đề nghị Nghiêm Tân sẽ dâng năm ly rượu lên Kusudu, khi dâng rượu sẽ phát công chữa bệnh. Phương án trị liệu giàu kịch tính này làm cho người bạn Nhật Bản rất khoái. Kusudu vốn là bậc lão thành trong giới khí công Nhật, công lực không phải loại thường. Hơn nữa, ông ta tửu lượng hơn người, từng uống liền mười tám chai rượu mạnh mà không say, có biệt hiệu “Hũ rượu đại”. Nhận nhiệm vu, Nghiêm Tân ngầm phát công lực thăm dò và biết rằng dây chằng khớp của Kusudu bị tổn thương ở dạng mãn tính (trần cựu). Ông rót một ly nhỏ rượu Mao Đài, dùng hai tay dâng cho Kusudu, Kusudu đứng lên nhận lấy, rồi uống một hơi cạn sạch. Lúc Nghiêm Tân định dâng tiếp ly thứ hai thì đâu ngờ “hũ rượu đại” đã có vẻ chếnh choáng, nói: “Thôi, uống bia”, rồi lại đòi hai cốc bia có nồng độ thấp hơn hẳn rượu chia này thành 4 lần uống, gọi là cho đủ năm ly. Sau khi Kusudu nhăn nhó uống hết chỗ bia cuối cùng thì chuyện lạ lập tức xuất hiện: với bộ mặt đỏ gay, Kusudu giơ cao cánh tay đau của mình, co duỗi một lúc rồi vui sướng nói: “Hết đau rồi, không còn chút đau nào nữa! Công phu của Nghiêm tiên sinh quả thật cao siêu!”. Kusudu là người trong nghề, ông hiểu rằng chỗ rượu ấy đã được Nghiêm Tân xử lý bằng công lực, chỗ đau nơi khuỷu tay mình cũng đã được Nghiêm Tân phát khí chữa tri..

Trong giới khí công của Nhật Bản cũng không thiếu những người không tin phục. Một hôm, các đồng nghiệp hai nước Trung-Nhật đang toạ đàm, thì một nhà khí công Nhật Bản tên là Sukitari, thông qua phiên dịch, đề nghị được đấu “khí lực” để phân thắng bại với Nghiêm Tân. Không hiểu là do không nghe rõ ý của Sukitari hay do không hiểu sâu tính cách võ sĩ đạo của một số cao thủ trong giới khí công Ngật Bản, mà người phiên dịch sợ khi chuyển ngữ quá thẳng thì sẽ làm tổn thương đến tình hữu hảo giữa đôi bên, nên đã dịch cho Nghiêm Tân là ”học hỏi lẫn nhau“.

Nghiêm Tân vui vẻ nhận lời, nhưng khi nhìn sang Sukitari, ông biết đó là một người đã luyện công, tập võ nhiều năm, lại có trong người những công năng đặc dị thần kỳ. Nghiêm Tân nhận ra ngay “học hỏi lẫn nhau” ở đây bao hàm ý nghĩa gì. Sang Nhật lần này là một cuộc viếng thăm hữu nghị, Nghiêm Tân không hề chuẩn bị thi thố, đọ sức với bạn, nay họ ra chiến thư, mà xem ra không phải do ngẫu hứng nhất thời. Vừa rồi, mình đã nhận lời, nếu làm thật Nghiêm Tân tự hiểu công lực của mình có thể làm thương tổn đến đối phương, thậm chí có thể hủy cả lục phủ ngũ tạng, như vậy không phù hợp với đạo đức trong võ lâm, bất lợi cho tình hữu nghị giữa hai nước. Nhìn lại đối phương, rõ ràng không phải cỡ tầm thường, nếu có sơ suất, hậu quả sẽ khôn lường. Nghiên Tân có vẻ trấn tĩnh khác thường, nhưng trong đầu đã suy tính nhanh chóng, Sukitari không chút nể nang, lấy thể vận khí, phát công lực mạnh nhằm thẳng vào mặt Nghiêm Tân. Mọi người đều biết đó là một nhà khí công có hạng của nước Nhật, châm cứu, điểm huyệt đều vào loại thượng thặng. Khi Sukitari vận đủ đan điền cho khí phát mạnh vào Nghiêm Tân, thần lực đó hết sức lợi hại, nhưng Nghiêm Tân không hề nao núng chút nào, vẫn nói cười bình thường với mọi người, thản nhiên như không. Sau khi để cho đối phương phát công trước, Nghiêm Tân vận công và đáp lễ, chỉ một cú phát công thôi từ khoảng cách 4m, đối phương đã ngã nhào.

Nghiêm Tân dùng khí công đánh ngã đối phương

Một nhân vật khác có một công năng đặc biệt, một chuyện lạ có thật không thể tưởng tượng nổi là Trương Bảo Thắng. Hoàn toàn khác với Nghiêm Tân, trong khi Nghiêm Tân theo thầy tu học, rèn luyện từ nhỏ suốt mấy chục năm mới thành tài, còn Trương Bảo Thẳng không theo học thầy nào mà công năng đặc biệt kỳ diệu của anh xuất phát tự bẩm sinh. Từ buổi đầu, khi những công năng đặc biệt ấy xuất hiện ngoài ý thức, anh cũng không biết mình có những tài năng đặc biệt ấy. Từng bước, từng bước một, qua thời gian nhiều năm tháng, anh mới khám phá được mình không phải con người bình thường. Anh làm được nhiều điều kỳ diệu ngoài sức tưởng tượng của mọi người mà bản thân anh không hiểu vì sao mình làm được. Ớ đây chi đơn cử vài công năng đặc biệt của anh. Khi vận công định thần anh có thề nhìn thấy từng lớp, từng lớp lục phủ ngũ tạng, xương cốt từ ngoài vào trong của cơ thể người như một máy chụp cắt lớp hiện đại. Công năng thấu thị của anh kỳ diệu đến mức có thể nhìn thấy những động mạch, tĩnh mạch, cả những mạch máu nhỏ li ti, từng sợi dây thần kinh, đặc biệt nhất là anh nhìn thấy cả hệ thống kinh lạc đang vận hành trong cơ thể gồm 1 2 mạch kinh và 8 mạch kỳ kinh, điều mà máy móc của nền y học hiện đại ngày nay đang bất lực, chưa có cách gì nhìn thấy, đo, đếm được.

Anh còn nhiều khả năng đặc biệt khác như dùng mũi (khứu giác) đọc thư, đọc tài liệu dán kín trong phong bì, dùng ý niệm di chuyển đồ vật, lấy cả 23 viên thuốc đắng trong lọ được gắn xi, niêm phong cẩn thận ra mặt bàn, mà dấu niêm phong vẫn còn nguyên hoặc lấy những xấp giấy bạc trong tủ sắt khóa kín của ngân hàng rồi lại đặt vào chỗ cũ chỉ trong chốc lát.

Đặc biệt nhất là khả năng đi xuyên tường. Đưa anh vào trong một phòng khóa kỹ cửa ra vào, anh có thể đi xuyên tường ra ngoài bất cứ lúc nào. Có lần trắc nghiệm, anh không chỉ ra một mình mà còn dùng tâm lực đưa một bao đường trắng 50 kg cùng xuyên tường ra ngoài. Giống như Nghiêm Tân, khả năng chữa bệnh của anh cũng thật thần kỳ.

Cuối năm 1983, Nguyên soái Diệp Kiếm Anh đang trong tình trạng ốm nặng thập tử nhất sinh. Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đã mời Trương Bảo Thẳng đến cứu chữa cho ông. Anh đã nhiều lần dùng công năng đặc biệt qua hai bàn tay hút đờm từ phổi và phế quản ra ngoài tạo cho Nguyên soái thở dược, cứu sống ông. Nhờ Trương Bảo Thắng, Diệp nguyên soái đã sống thêm được mấy năm.

Anh cũng từng biểu diễn cho Vương Chấn xem kiểm tra, ông là Ủy viên Bộ Chính trị có lúc làm Phó chủ tịch Nước Trung Quốc.

Trương Bảo Thắng Biểu Diễn Trước Phó Chủ Tịch Nước Vương Chấn – VD

Đến năm 1994, tại Bổn Khê anh đã biểu diễn công năng đặc dị cho các ký giả truyền hình xem

Trương Bảo Thắng Biểu Diễn Làm Xoắn 2 muỗng Inox- Việt dịch

Một nhà đặc dị công khác là Lý Liên Duyên có khả năng chỉ dùng ánh mắt nhìn cũng đủ làm gãy cái muỗng bằng inox hoặc dùng khí công từ xa làm gãy đôi những viên gạch cứng chắc.

Đông Phương Kỳ Nhân Lý Liên Duyên- Việt dịch

Trên thế giới đã xuất hiện biết bao chuyện lạ rất khó tin nhưng đều là chuyện có thật, như chuyện nhớ lại kiếp trước của bé gái Santi Devi 9 tuổi ở New Delhi, Ấn Độ. Bé gái Santi Devi kiếp trước tên là Ludgi có chồng là Kedarnath Chaube  ở tỉnh Mathura, có 3 con. Khi sinh bé Dadri, con út thì Ludgi qua đời.

Santi Devi

Santi Devi

Câu Chuyện Luân Hồi Tái Sinh Của Shanti Devi – Việt dịch

Câu chuyện luân hồi tái sinh của Suresh Verma cũng đã được kiểm chứng là hoàn toàn có thật. Titu được sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở ngôi làng phía bắc Ấn Độ. Ngay từ khi hơn 2 tuổi, cậu đã có thể nhớ lại toàn bộ những gì xảy ra trong tiền kiếp của mình từ tên tuổi, ngôi nhà, nghề nghiệp cũng như lý do chết và những gì diễn ra sau khi chết. Theo Titu, 6 tuổi, kiếp trước cậu có tên là Suresh Verma, làm nghề sửa chữa đồ điện tử và bán ti vi, cát xét và đầu đĩa tại ngôi thị trấn Agra, gần với ngôi làng hiện tại Titu đang sinh sống.

Titu-Singh tai sinh- 6 tuoi

Suresh Verma Titu Singh Reincarnation Case – Tái Sinh Chuyển Kiếp – VD

Một trường hợp khác ở Trung Quốc, bé gái Chiết Quốc Nga 折国娥kiếp trước là một người đàn ông ở thôn Mã Gia Than 马家滩  thuộc tỉnh Hà Bắc tên là Trương Phúc Đại 张福大 có vợ và sinh được 2 con trai, con trai cả tên là Trương Cát Lâm 张吉林.

Chiet Quoc Nga

Chiết Quốc Nga 14 tuổi và con trai đời trước Trương Cát Lâm 36 tuổi. Bên phải là hình đời trước Trương Phúc Đại, hình nhỏ là Chiết Quốc Nga đã thành thiếu nữ

Ngày 29-11-1977 ông Đại qua đời vào lúc 57 tuổi. Cả hai bé gái, Santi Devi và Chiết Quốc Nga  đã cùng bố mẹ về quê cũ của kiếp trước gặp chồng, vợ, con và họ hàng. Biết bao chuyện cảm động đầy nước mắt đã diễn ra trong những ngày ấy. Mà như vậy là con người khi chết đi, thần thức (dân gian gọi là linh hồn) vẫn tồn tại và tái sinh vào kiếp sau ư! Chuyện khó tin nhưng là chuyện thật trăm phần trăm. Hai sự kiện trên, báo chí ở Pháp, Ấn Độ, Trung Quốc và Việt Nam đều đã đưa tin.

Từ thời xa xưa chuyện luân hồi tái sinh đã được ghi chép trong thư tịch.

Nhà văn nhà thơ Hoàng Đình Kiên (1045-1105) người đời Tống, kiếp trước là người nữ, chuyên tâm ăn chay, niệm Phật, không lấy chồng, muốn thoát khỏi thân nữ nhi, sau đó quả thật đầu thai thành người nam, thi đậu tiến sĩ năm 1067, ra làm quan.

Hoang Dinh Kien

Hoàng Đình Kiên hiệu Sơn Cốc đạo nhân

104 Giai Thoại Hoàng Đình Kiên – Bài Từ Chá Cô Thiên – VD

Trong bài từ Chá Cô Thiên, ông đã xác định rõ ràng

醉裡簪花倒著冠 Túy lý trâm hoa đảo trước quan. (Say sưa mộng ảo, nữ hóa thành nam)

Câu này có nghĩa là trong cõi thế gian mộng ảo này, con người giống như kẻ say, không biết rằng vật không có tự tính, trâm hoa là dụng cụ cài đầu của phụ nữ, còn nón (quan ) là biểu trưng của nam, khi con trai 20 tuổi thì làm lễ đội nón (gia quan) biểu thị đã trưởng thành. Nghĩa là nữ có thể biến thành nam, ám chỉ trường hợp của chính mình.

Ngay thời hiện đại của thế kỷ 21, cũng có dấu hiệu cho thấy có hiện tượng tái sinh chuyển kiếp.

Ca sĩ Đặng Lệ Quân sinh năm 1955 tại huyện Vân Lâm, Đài Loan trong một gia đình quê gốc ở tỉnh Hà Bắc. Cô là con thứ tư trong gia đình có 5 anh em. Cô là ca sĩ nổi tiếng chẳng những của Trung Hoa mà cả trên thế giới.

Năm 1986, tạp chí Time của Hoa Kỳ xếp cô vào top 10 ca sĩ nổi tiếng nhất thế giới và top 7 ca sĩ của năm, là người châu Á duy nhất được hai lần trao thưởng. Ngày 23 tháng 9 năm 2008, ca khúc “Đãn nguyện nhân trường cửu”  但願人長久 của Đặng Lệ Quân được phát khi TQ phóng tàu vũ trụ Thần Châu VII lên không gian.

Năm 2009, Đặng Lệ Quân nhận được số phiếu áp đảo cho “Hình tượng ảnh hưởng lớn nhất của văn hóa Trung Quốc mới”. Năm 2011, ca khúc “Ánh trăng nói hộ lòng tôi”月亮代表我的心 được chọn làm ca khúc kỷ niệm 100 năm Trung Hoa dân quốc.

Năm 1995, Đặng Lệ Quân cùng bạn trai đến thành phố Chiang Mai tại Thái Lan du lịch, bất ngờ lên cơn suyễn qua đời tại đó.  Ngày 30/04/1999 có một cô bé Thái Lan ra đời tên là Vanatsaya Viseskul, nhưng khi cô lớn lên, cô tự lấy tên tiếng Hoa là  Langgalamu 朗嘎拉姆 (Lãng Cát Lạt Mỗ). Thiếu nữ  chia sẻ, năm lên 7, lần đầu tiên được nghe một ca khúc thu âm của Đặng Lê Quân, ngay lập tức em đã say mê giọng ca huyền thoại. Dù không biết tiếng Trung nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, Langgalamu đã thuộc làu và hát lại ca khúc kinh điển Điềm mật mật甜蜜蜜(Ngọt ngào) cùng 20 ca khúc khác trong CD tuyển chọn các ca khúc nổi tiếng nhất của Đặng Lệ Quân giống hệt như cố ca sĩ.

Langgalamu - Dang Le Quan

Langkalamu và Đặng Lệ Quân

Năm 2014 Langgalamu đến Trung Quốc thi hát do BTV tổ chức lấy nghệ danh là Đặng Lệ Anh邓丽英, đặc biệt cô rất thuộc những bài hát của Đặng Lệ Quân và có thể hát với phong cách giống hệt cô Đặng. Thử xem hai người cùng hát bài Ánh Trăng Nói Hộ Lòng Tôi.

Langalamu và Đặng Lệ Quân- Ánh Trăng Nói Hộ Lòng Tôi

Ca sĩ Mai Mi (Mei Mei) sống tại San Francisco từng có danh xưng là “Tiểu Đặng Lệ Quân Malaysia”. Cô nói với phóng viên: “Trước đây tôi từng hát những ca khúc của Đặng Lệ Quân ở Malaysia, miệt mài nghiên cứu phát âm cùng vận luật của Lệ Quân; đối với những người hiện nay cũng đang chăm chú nghiên cứu bắt chước, phát hiện bất quá chỉ là tuyến âm thanh sao cho tiếp cận được hoặc những kỹ xảo sao cho thành thạo, nhưng hễ nghe là biết bắt chước. Còn Langgalamu mới chỉ vừa mở miệng, thì tóc tai của tôi đều dựng cả lên. Là bà ấy! Thật chính là bà ấy! Thần thái đó, khí chất đó, âm phù và khí chất nội tại đằng sau không cách nào bắt chước được”

Bây giờ người ta xem Langgalamu như là hậu thân tái sinh của Đặng Lệ Quân.

Kết luận

Những câu chuyện về đặc dị công năng cho thấy sức mạnh của tâm linh. Tâm có thể thắng được vật chất, làm cho vật chất biến đổi. Bởi vì bản chất của vật chất vốn là ảo nên có thể tùy tâm biến hiện.

Những câu chuyện về luân hồi tái sinh cho thấy rõ tính chất vô ngã. Hoàng Đình Kiên kiếp trước là nữ, kiếp sau trở thành nam, cho thấy đặc trưng nam hay nữ là không có thật. Trường hợp của Chiết Quốc Nga cũng vậy. Kiếp trước là đàn ông, kiếp sau trở thành cô gái. Cô gái Chiết Quốc Nga 14 tuổi trong khi con trai của cô kiếp trước là Trương Cát Lâm đã 36 tuổi. Trường hợp của cậu bé Titu Singh cũng tương tự, cậu mới 6 tuổi trong khi vợ cậu kiếp trước là thiếu phụ Uma đã đứng tuổi và hai đứa con kiếp trước cũng lớn tuổi hơn cậu. Điều đó cho thấy thời gian, tuổi tác chỉ là ảo hóa, không có thực chất.

Tóm lại Phật giáo nói rằng Tâm chính là động lực, nguồn gốc cho tất cả mọi hiện tượng ảo hóa trên thế gian. Con người không nên quá mê muội, tranh giành chém giết lẫn nhau một cách ngu muội, điên rồ.

Truyền Bình

About Duy Lực Thiền

Tổ Sư Thiền do cố hòa thượng Thích Duy Lực hướng dẫn
This entry was posted in Nhà sau. Bookmark the permalink.

Có 2 phản hồi tại TÂM LÀ ĐỘNG LỰC, NGUỒN GỐC CỦA MỌI HIỆN TƯỢNG TRÊN THẾ GIAN

  1. Tram Truong nói:

    Cám ơn bác Truyền Bình bao lâu nay vẫn nhẫn nại đều đặn viết bài. Con rất hay đọc bài của bác, có nhiều bài đọc lại đọc hoài, mỗi lần đọc đều giống như thức tỉnh và xúc động, cũng có khi bật khóc. Con cảm thấy rất may mắn khi đọc được những bài này. Cũng may mắn con sinh ra là người Việt và có điều kiện biết những tài liệu này. Con cảm ơn nhiều.

    • Cám ơn bạn Tram Truong đã phản hồi. Thầy Duy Lực có nhiều nhân duyên với người Việt nên dù Thầy ở Mỹ thì người Việt vẫn đông nhất. Tôi cũng vậy, chủ yếu viết cho đối tượng người Việt. Năm ngoái có khoảng 110 ngàn người Việt trên khắp thế giới đọc Duy Lực Thiền.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s