TẢN MẠN XUÂN ĐINH DẬU 2017

Thời gian đang tiến dần đến mùa xuân Đinh Dậu 2017. Thế gian đang có những biến động lớn. Nước Mỹ mới vừa bầu cử tổng thống xong, tổng thống mới có nhiều tuyên bố và hành vi khó đoán định. Nước Anh đã biểu quyết rời khỏi Liên Hiệp Châu Âu (EU). Cuộc chiến tranh tại Syria đã đạt được thỏa thuận ngừng bắn nhưng không chắc là đã hòa bình lâu dài, người dân khổ sở, mất mát vì chiến nạn. Miền Trung Việt Nam vừa trải qua lụt lội liên tiếp chưa từng thấy, dân tình điêu đứng. Biển Đông và biển Hoa Đông vẫn là nơi tranh giành biển đảo gay go nhất trên thế giới nơi các cường quốc gầm ghè nhau, một bên là liên minh Nhật-Mỹ, bên kia là TQ; các nước Đông Nam Á, kẻ ngã bên này, người nghiêng bên kia.

Nhưng trong bài viết này, tôi muốn nói tới một mùa xuân vĩnh cửu, nó chỉ tuỳ thuộc vào tâm lý của mỗi người chứ không còn tuỳ thuộc vào không gian, thời gian, số lượng.

Mùa xuân nói ở đây cũng có sắc thái riêng biệt, cụ thể, chứ không phải chung chung, nhưng nó không bị lệ thuộc vào hoàn cảnh.

Miền Trung đang bị lũ lụt tàn phá, vậy người dân ở đó có mùa xuân không ? Phật pháp nói rằng vạn pháp duy tâm, mùa xuân vốn ở trong lòng chứ không phải ở ngoại cảnh, nên người dân ở đó vẫn có mùa xuân như thường nếu họ hiểu và chấp nhận hoàn cảnh.

Những kẻ đang bị nợ nần, những kẻ đang thất tình, những người đang bị chiến tranh huỷ diệt như ở Syria chẳng hạn, cũng vẫn có mùa xuân. Nếu hiểu rằng thế gian là một đại hí trường, nơi diễn ra hí kịch và trò chơi, bởi vì thế gian chỉ là mộng ảo, mỗi người hãy tạm quên vai diễn mà mình đang đóng, thì tất cả đều có mùa xuân. Nhân nói về hí trường, hãy tạm mượn bài thơ Thăng Long Thành Hoài Cổ của Bà Huyện Thanh Quan để xem người đời cảm thấy cuộc đời thế nào. Bài thơ này bà làm sau khi vua Gia Long lên ngôi, và lấy Huế làm kinh đô khiến cho cố đô Thăng Long trở nên hoang phế.

Tạo hóa gây chi cuộc hí trường

Đến nay thấm thoát mấy tinh sương

Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo,

Nền cũ lâu đài bóng tịch dương,

Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,

Nước còn cau mặt với tang thương.

Nghìn năm gương cũ soi kim cổ.

Cảnh đấy người đây luống đoạn trường.  

 

Bà Huyện cảm thấy buồn vì cảnh phồn hoa chốn cố đô không còn nữa, khiến bà cảm nhận đó như là vở kịch của tạo hoá. Vậy tại sao không thừa nhận nó đúng là vở kịch của tạo hoá, và cái buồn trở thành hương vị ngọt ngào của cuộc sống chứ không còn là nỗi khổ nữa. Ngày nay khoa học đã cung cấp cho chúng ta đủ tri thức để thấy tính chất tưởng tượng ảo hoá của mọi cảnh giới.

Einstein tin rằng cảnh giới là thực thể khách quan, có thật, cụ thể là các hạt photon hoặc electron luôn luôn có sẵn các đặc trưng như vị trí, khối lượng, điện tích, số spin. Còn Niels Bohr nói rằng không đúng, photon hoặc electron không có sẵn các đặc trưng đó, chúng chỉ xuất hiện khi có ai đó quan sát, đo đạc. Thế có nghĩa là người quan sát đã gán ghép tưởng tượng của mình cho hạt. Thậm chí hạt cũng không có thật, hạt chỉ xuất hiện khi bị quan sát, hay nói cách khác, người quan sát đã tưởng tượng ra hạt, điều này đã được thí nghiệm hai khe hở chứng tỏ.

Thí nghiệm của Alain Aspect tại Paris năm 1982 cũng đã chứng tỏ rõ ràng rằng Bohr đúng, Einstein sai.

Như vậy khoa học cũng đã chứng minh được rằng cảnh giới chỉ là do tâm tưởng tượng. Điều này thì kinh điển PG đã nói từ lâu :

Kinh Hoa Nghiêm nói : “Tâm như họa công sư, họa chủng chủng ngũ ấm. Nhất thiết thế giới trung, vô pháp nhi bất tạo…Nhất thiết pháp vô tự tính心如工畫師,畫種種五陰。一切世界中,無法而不造。…一切法無自性” (Tâm như họa sư khéo tay, vẽ đủ thứ ngũ ấm. Trong tất cả thế giới, không pháp gì mà không tạo ra được…Tất cả các pháp đều không có tự tính)

Kinh Kim Cang nói rằng :

一切有为法   Nhất thiết hữu vi pháp,          Tất cả pháp hữu vi
如梦幻泡影   Như mộng, huyễn, bào, ảnh,  Như mộng, huyễn, bọt, bóng,
如露亦如电   Như lộ, diệc như điện,            Như sương, như chớp loé,
应作如是观   Ưng tác như thị quán.            Hãy xem xét như thế.

Như vậy chúng ta thấy rõ rằng vui, buồn, đau khổ hay hạnh phúc đều là tưởng tượng.

Chúng ta thường nghĩ rằng một người thân yêu mất đi là vĩnh viễn không bao giờ còn gặp lại, thì sẽ cảm thấy buồn, đau khổ. Còn nếu hiểu rằng sinh tử là không có thật, đó chỉ là ảo hoá, mỗi người cho rằng cái ta của mình có thật, nếu hiểu rằng đó chỉ là tưởng tượng, tất cả chúng sinh đều cùng một tâm, không có gì mất đi, cũng không bao giờ xa nhau cả, thì đó là mùa xuân vĩnh cửu, dù cho cảnh giới là vô cùng biến đổi.

Do đó chúng ta thấy gia đình Bàng Uẩn coi cái chết nhẹ như lông hồng, chẳng có gì phải bận tâm cả. Ông có bài kệ :

有男不婚,    Hữu nam bất hôn               Có trai không cưới

有女不嫁        Hữu nữ bất giá                   Có gái không gả

大家團樂頭,Ðại gia đoàn lạc đầu          Cả nhà vui hội họp

共說無生話  Cộng thuyết vô sinh thoại.   Ðồng bàn lời vô sinh

Lúc muốn nhập diệt, ông bảo cô con gái là Linh Chiếu ra xem mặt trời đúng ngọ chưa vào cho ông hay. Linh Chiếu ra xem vào thưa: “Mặt trời đã đúng ngọ, mà bị sao thiên cẩu ăn mất.” Tưởng thật, ông rời chỗ ngồi bước ra xem thì Linh Chiếu bèn ngồi vào ghế của cha, thu thần nhập diệt. Ông vào thấy vậy, cười nói: “Con gái ta lanh lợi quá” rồi chờ bảy ngày sau mới hóa. Vợ ông thấy tình cảnh đó, nói: “Con gái ngu si với ông già vô tri, không báo tin mà đi, sao đành vậy!” Rồi bà đi báo tin cho con trai là Bàng Đại đang làm việc ngoài đồng ở một địa phương khác. Người con trai đang cuốc đất nghe tin xong bèn đứng dựa cán cuốc mà tịch. Cuối cùng Bà Bàng bèn đi vào núi không ai rõ tung tích.

Chúng ta thường quen với ý tưởng mùa xuân thì có nắng ấm, hoa nở tốt tươi, đặc biệt hoa đào, hoa mai, chợ búa rộn rịp, người người tưng bừng đón tết.

hoa-dao-moc-chau

hoa-mai-vang

Trong thi ca, mùa xuân cũng có những giai thoại đẹp đẽ, chẳng hạn bài thơ nổi tiếng của Thôi Hộ : Đề Tích Sở Kiến Xứ (Đề thơ tại nơi thấy người đẹp năm cũ). Bài này còn có tên Đề Đô Thành Nam Trang (Đề thơ tại ngôi nhà phía nam kinh đô).

122 Đề Tích Sở Kiến Xứ – Thôi Hộ – Giai Thoại

Đối với Tam Nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến (1835-1909), những bài thơ về mùa xuân của ông (phần lớn là thơ Hán tự) mang dư vị, dáng vẻ riêng, độc đáo và ấn tượng.

Mong xuân, xuân đến không hay
Hạt mưa lất phất từng mây im lìm

(Xuân Nhật)

Hoặc cảnh dân gian đón xuân :

Trong nhà rộn rịp gói bánh chưng
Ngoài cửa bi bô rủ chung thịt

(Cảnh Tết)

Nhưng Nguyễn Khuyến cũng có tâm sự, cảm nhận riêng về mùa xuân :

Tuổi xuân, thêm được tóc râu phờ
Nay đã năm mươi có lẻ ba
Sách vở ích gì cho buổi ấy
Áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già

(Ngày Xuân Dặn Các Con)

Đó là tâm sự của một người đã già, ngoài năm mươi tuổi. Ông thi đỗ cử nhân (Giải nguyên) năm 1864, đỗ Hội nguyên và Đình nguyên (Hoàng giáp) năm 1871, nên thường được gọi là Tam nguyên Yên Đổ 三元閼堵 (người ở xã Yên Đổ, đậu cả ba khoa thi). Năm 1878 ông bị điều về Huế, giữ chức quan chuyên biên soạn sách tại Quốc Sử Quán. Bài thơ trên làm vào năm ông 53 tuổi (tuổi ta) tức vào năm 1887, lúc đó ông đã từ quan (1884) về quê ở ẩn tại Yên Đổ. Tình hình lúc đó đất nước đã rơi vào tay Pháp, công việc biên soạn sách lúc trước ông làm tại Quốc Sử Quán chẳng ích lợi gì, nghĩ mình đã thi đỗ làm ông Nghè mà chẳng làm được gì càng thêm thẹn.

Chúng ta đã nêu một số sự kiện trong lịch sử thi ca để thấy cái cảm nhận về mùa xuân là hoàn toàn chủ quan theo nội tâm của mỗi con người.

Đối với Thôi Hộ, mùa xuân hoa đào nở, gợi nhớ đến cô gái trẻ đẹp mà chàng tình cờ gặp trong một ngôi nhà ở phía nam kinh đô hồi năm trước, bây giờ không biết đi đâu khiến chàng ngẩn ngơ.

Theo sách Thái Bình Quảng Ký太平廣記, Thôi Hộ nhân tiết thanh minh một mình đi chơi về phía nam đô thành Trường An 長安 , thấy một ấp trại chung quanh đầy hoa đào. Thôi Hộ gõ cửa xin nước uống, một người con gái mở cổng, hỏi tên họ rồi bưng nước đến, người con gái sắc đẹp đậm đà, duyên dáng, tình ý, dịu dàng, kín đáo. Năm sau, cũng vào tiết thanh minh, Thôi Hộ lại đến tìm người cũ thì cửa đóng, then cài, nhân đó mới đề lên cánh cửa bên trái bài thơ này. Người con gái xem thơ, tương tư rồi ốm sắp chết. Thôi Hộ cũng nhớ nàng, lần thứ ba tìm đến, thấy nàng đã chết, bèn vào ôm thi thể mà khóc. Người con gái bỗng hồi tỉnh rồi sống lại. Người cha bèn đem cô gái gả cho Thôi Hộ. Cũng từ điển tích này, người ta thường ví mặt người con gái đẹp với hoa đào.

Đối với người bình dân thì họ vô tư đón xuân :

Trong nhà rộn rịp gói bánh chưng
Ngoài cửa bi bô rủ chung thịt

(Cảnh Tết)

Đối với nhà thơ Nguyễn Khuyến trong thời buổi mất nước, xuân đến chỉ thấy già đi, không tin tưởng ở việc mình làm, thẹn vì có danh tiếng mà không làm được gì.

Tuổi xuân, thêm được tóc râu phờ
Nay đã năm mươi có lẻ ba
Sách vở ích gì cho buổi ấy
Áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già
(Ngày Xuân Dặn Các Con)

 

Tại sao cùng là mùa xuân mà mỗi người lại có cảm nhận rất khác nhau ? Đó là cái mà PG nói là các pháp không có tự tánh, mọi cảnh vật cũng đều không có tự tánh. Những tính chất đặc trưng, đặc thù của vật đều là do con người gán ghép tâm niệm của mình vào vật. Giống như hễ mình mang kính màu đỏ thì thấy mọi vật đều đỏ, hễ mang kính màu xanh thì thấy mọi vật đều xanh.

Chính vì như vậy mà PG mới nói tất cả đều là do tâm tạo.

Chẳng những tâm tư tình cảm phủ bóng lên cảnh vật, mà chính bản thân của cảnh vật như sơn hà đại địa, nhà cửa, xe cộ, đường sá, thân tứ đại của mỗi người, cũng là do tâm tưởng tượng ra chứ không phải có thật. Điều này thì đã hoàn toàn vượt khỏi cảm nhận, suy tư của tuyệt đại đa số người đời, kể cả những nhà khoa học lớn như Einstein, những nhà sáng lập tôn giáo như Khổng Tử, Lão Tử, họ cũng không ngờ.

Einstein thì như chúng ta đã biết, thất bại trong cuộc tranh luận với Niels Bohr.

Khổng Tử với học thuyết tam cương, ngũ thường, cố gắng tạo lập một xã hội trật tự hài hoà, nhưng Nho giáo chưa hiểu được rằng vũ trụ, thế giới chỉ là Không, chỉ là tưởng tượng của tâm, mỗi con người gán ghép thói quen tâm niệm của mình vào vật, tưởng tượng ra vật. Do đó triết lý của Nho giáo là (sách Chu Dịch周易)

天行健,君子以自强不息 Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức (As Heaven’s movement is ever vigorous , so must gentlemen ceaselessly strive along. Trời đất vận động mạnh mẽ, người quân tử luôn nỗ lực tự cường không ngừng nghỉ)

Nho giáo luôn coi người quân tử là chủ thể của xã hội, lúc nào cũng phải cố gắng tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ, chứ không nghĩ rằng thế gian chỉ là hí trường.

Đạo giáo tuy vươn cao hơn Nho giáo một bậc, tiến tới Đạo, nhưng hãy còn cách một bước :

道 可 道 非 常 道 Đạo khả đạo phi thường Đạo. Đạo có thể gọi được, không phải là đạo thật

名 可 名 非 常 名 Danh khả danh phi thường danh. Tên có thể gọi được, không phải là tên thật

無 名 天 地 之 始 Vô danh thiên địa chi thủy; Không tên là gốc của trời đất

有 名 萬 物 之 母 Hữu danh vạn vật chi mẫu. Có tên là mẹ của vạn vật

故 常 無 欲 以 觀 其 妙Cố thường vô dục dĩ quan kỳ diệu; Nên ta thường vô dục để thấy chỗ vi diệu của vật

常 有 欲, 以 觀 其 徼. Thường hữu dục dĩ quan kỳ yêu. Ta thường hữu dục, để thấy chỗ dùng của vật

此 兩 者 同 出 而 異 名. Thử lưỡng giả đồng xuất nhi dị danh. Hai cái đó cùng một nguồn gốc nhưng tên khác nhau

同 謂 之 玄. 玄 之 又 玄. Đồng vị chi huyền. Huyền chi hựu huyền. Cùng là huyền diệu, lại càng huyền diệu

眾 妙 之 門. Chúng diệu chi môn. Là cửa vào của mọi sự kỳ diệu.

Để hiểu được rõ ràng ý nghĩa của những câu trên, chúng ta cần phải vận dụng đến kiến thức của khoa học hiện đại. Tại sao thế ? Bởi vì những điều sâu kín của vũ trụ vạn vật mà những bậc phi phàm như Lão tử đã nhận thức, đi trước thời đại rất xa. Nhưng ngày nay thì chúng ta hoàn toàn có thể hiểu được.

Những danh từ như Đạo và Danh mà chúng ta thường dùng không có nghĩa thật, không thể khẳng định được. Đạo là con đường, là phương pháp, quy luật, hay chân lý đều là do con người quan niệm thôi, không phải thực tế. Danh xưng mà chúng ta gọi tên và quan niệm như : con trâu, con ngựa, núi sông, đất đai, biển đảo đều là tùy tiện. Bằng chứng là các dân tộc, các ngôn ngữ gọi tên hoàn toàn khác nhau, không có cái tên nào là đúng thật, là chuẩn cả.

Cái thực tế nguồn gốc của trời đất thì không có tên, do chưa được con người nhận thức, còn những cái có tên gọi là những sự vật do con người nhận thức và đặt tên. Cái thực tế nguồn gốc của vũ trụ không có tên, Lão tử tạm gọi là Đạo; còn khoa học ngày nay gọi là Trường thống nhất (unified field) có dạng sóng nên còn gọi là miền tần số (frequency domain). Nó vô hình, vô thể, không phải là vật chất. Trường thống nhất tương ứng với Đạo của Lão tử. Còn vạn vật bao gồm sự vật vật chất và tinh thần tương ứng với Danh của Lão tử. Vật chất và tên gọi tuy hai mà một. Vật chất chúng ta cảm thấy là thực thể, sờ mó được, nhìn thấy, ngửi nếm, ăn uống, tiêu hoá, tăng trưởng được, hoàn toàn khác với tên gọi chỉ là thông tin. Nhưng khoa học hiện đại đã chứng minh rằng vật chất cũng chỉ là cảm giác, cũng là thông tin, nên nó cũng chỉ khác với danh về hình tướng chứ bản chất thì không khác.

Vạn Pháp Duy Thức

Người trí buông bỏ tư dục (vô dục) tức là ham muốn hay mê muội của riêng mình để thấy sự kỳ diệu của vũ trụ. Sự kỳ diệu đó như thế nào ? Đó là vũ trụ vạn vật tuy mênh mông, thiên hình vạn trạng nhưng đều xuất phát từ Đạo vô hình vô thể, mà khoa học ngày nay gọi là Trường thống nhất. Tất cả mọi khác biệt đều đồng qui, đều là Một, trong trường thống nhất đó. Cái Một thống nhất đó chính là lượng tử (quantum). Hiện tượng liên kết lượng tử (quantum entanglement) chính là biểu hiện của cái Một đó.

Còn con người bình thường có ham muốn (hữu dục) thì nhìn thấy sự biến hoá vô cùng phong phú của vạn vật. Trời đất, vạn vật có cấu tạo vô cùng tinh vi, phức tạp là sự kỳ diệu. Con người, mỹ nhân, vạn vật là sự kỳ diệu của tạo hoá. Chữ徼 nên đọc là yêu, nghĩa là che chắn. Tại sao phải che chắn ? Cái gì che chắn ? Chính là vô minh che chắn. Chúng sinh mê muội là vì tập khí, chính tập khí vô minh che chắn khiến chúng ta không thể thấy toàn bộ sự thật, bởi vì thấy toàn bộ thì không thể làm ảo thuật, không thể tạo ảo hoá được. Vô minh là mê muội, không thấy đúng, không thấy hết sự thật. Nếu thấy hết thì biết, thì giác ngộ, không có gì là thật, tất cả chỉ là cái Không trống rỗng. Còn che chắn lại, chỉ thấy một phần thôi, đó chính là điều kiện để tưởng tượng ra vũ trụ vạn vật, sông núi, thắng cảnh, sinh vật, mỹ nhân. Vấn đề này, ngày nay khoa học đã hiểu rõ ràng qua thí nghiệm hai khe hở.

Double Slit Experiment – Thí Ngiệm Hai Khe Hở – Phụ đề Việt ngữ

Người ta dùng một tấm chắn, chỉ chừa hai khe hở nhỏ, chen vào giữa tia electron và màn hứng phía sau, thì phát hiện được sự thật động trời. Phát hiện được rằng chính bộ não của người quan sát đã làm cho electron từ sóng (vô hình, không phải vật chất) biến thành hạt (hữu hình, vật chất). Chính electron là cái mà chúng ta thấy là sông núi, đường sá, xe cộ, nhà cửa, sinh vật, thân tứ đại. Điều đó có nghĩa là vạn vật là do chúng ta tưởng tượng ra.

Đạo và Danh đều có chung một nguồn gốc, cùng một chỗ xuất phát nhưng hình tướng khác nhau, chính là ý nghĩa của câu Thử lưỡng giả đồng xuất nhi dị danh.

Câu sau cùng Đồng vị chi huyền. Huyền chi hựu huyền. Chúng diệu chi môn. Nghĩa cũng giống như bên PG nói về Thập nhị nhân duyên, đó là trùng trùng duyên khởi thì tạo ra Tam giới trong đó có vũ trụ vạn vật của chúng ta.

Bên PG nhận thức đầy đủ và giải thích rõ ràng hơn. Lão tử chỉ nhận thức tới Đạo cũng giống như khoa học ngày nay nhận thức tới Trường thống nhất. Đạo của Lão tử tương ứng với Vô thuỷ vô minh bên PG. Tới đó cũng chưa kiến tánh, PG nói giống như hành giả đã trèo tới đầu sào cao trăm trượng rồi, hết chỗ để trèo rồi, nhưng vẫn còn phải tiến thêm bước nữa mới giác ngộ. Đời Tống, thiền sư Chiêu Hiền 招 賢 có sáng tác bài kệ để nói ý này:  

百尺竿頭不動人 Bách xích can đầu bất động nhân, Sào cao trăm thước người lặng thinh,
雖 然 得 入 未 為 真 Tuy nhiên đắc nhập vi vi chân.  Tuy là cao vút hết đường binh
百 尺 竿 頭須 進 步  Bách xích can đầu, tu tiến bộ, Đầu sào vẫn cần tiếp bước nữa  
十 方 世 界全身 Thập phương thế giới thị toàn thân. Mười phương thế giới chính là mình.    

Đạo của Lão tử hay Trường thống nhất mà Einstein từng đề cập và theo sự mô tả của Einstein, đó là sự thật khách quan hay chân lý, nằm ngoài ý thức của con người. Nhưng khoa học đã chứng tỏ là Einstein sai lầm, hạt photon không hề có sẵn các đặc trưng, đặc tính gì cả, đúng như kinh điển PG đã mô tả : Nhất thiết pháp vô tự tính一切法無自性 tất cả các pháp đều không có tự tính, không có cái gì là chân lý khách quan cả, tất cả đều là do tâm tưởng tượng, không có trong ngoài, không có chủ khách, không có thật giả, không có đúng sai, không có không gian, không có thời gian, không có số lượng. Không có cái gì ở ngoài tâm. Đó cũng chính là ý nghĩa của bài kệ của Chiêu Hiền nêu trên. Nhưng chúng ta thấy trong đời thường thì dường như vật chất nằm ngoài ý thức, các nhà khoa học trong đó có cả Einstein, các nhà triết học trong đó có Karl Marx, đều tin chắc như đinh đóng cột rằng vật chất là khách quan, nằm ngoài ý thức. Thí nghiệm về liên kết lượng tử (quantum entanglement) tiến hành tại Paris năm 1982, cũng như thí nghiệm về hai khe hở, đã chứng tỏ Einstein sai lầm. Mọi khẳng định, mọi mô tả, mọi lời nói ra, đều không có nghĩa thật. Nên thầy Duy Lực đã trả lời một câu hỏi của Phật tử như sau :

1056 Vô vi của Phật giáo và Vô vi của Lão Tử

Chân lý là bất định, PG gọi là vô sở trụ, khoa học gọi là nguyên lý bất định (principle of uncertainty) do Werner Heisenberg phát hiện và công bố năm 1927. Trong tương đối thì có đúng sai, nhưng đúng sai đều là vọng tưởng của tâm; tổng quát hoá, lìa nhị nguyên (to leave duality) là vô sở trụ hay bất định.

Vậy chúng ta hãy buông bỏ hết mọi đúng sai, thật giả, cứ thoải mái thưởng xuân, chỉ cần không chấp trước vì biết rằng mọi lời nói ra hay mọi diễn tả đều không có nghĩa thật. Cứ ngắm xem thành phố đón xuân với bài hát hát Ly Rượu Mừng để chào đón mùa Xuân Đinh Dậu 2017.

Cần Thơ Đón Xuân – Ly Rượu Mừng

Trong mười bức tranh chăn trâu, Thập mục ngưu đồ  十牧牛圖 của Thiền, thì đây là bức tranh thứ 10 nhập triền thuỳ thủ 入廛垂手 (buông tay vào chợ)

露胸跣足入廛來 Lộ hung tiển túc nhập triền lai Chân trần lộ ngực bước vào thành

抹土涂灰笑滿腮 Mạt thổ đồ hôi tiếu mãn tai     Đất lấm than lem tiếu liên thanh

不用神仙真秘訣 Bất dụng thần tiên chân bí quyết      Bí quyết thần tiên đâu cần đến

直教枯木放花開 Trực giao khô mộc phóng hoa khai Cây khô cũng khiến nở hoa lành

buong-tay-vao-cho

Bức tranh mô tả tâm trạng của một người giải thoát, tự tại, vào chốn hồng trần hỗn tạp, không còn vướng bận bởi bất cứ chân lý hay giáo điều nào, vì đã trực ngộ tánh không của vạn pháp.

Truyền Bình

 

Advertisements

About Duy Lực Thiền

Tổ Sư Thiền do cố hòa thượng Thích Duy Lực hướng dẫn
Bài này đã được đăng trong Bài viết. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

14 Responses to TẢN MẠN XUÂN ĐINH DẬU 2017

  1. Anh Kỳ nói:

    Thầy Truyền Bình có nghĩ vũ trụ là giả lập không ạ?
    http://khoahoc.tv/da-co-bang-chung-cho-thay-vu-tru-nay-la-gia-lap-elon-musk-da-dung-77684

    • Vâng, có nhiều chứng cứ cho thấy vũ trụ là giả lập, các video về vũ trụ toàn ảnh, vạn pháp duy thức, link của bạn, thí nghiệm hai khe hở, hiện tượng liên kết lượng tử (quantum entanglement)…đều chứng tỏ vũ trụ là giả lập, là ảo, không phải thật.

  2. Huỳnh nói:

    Năm mới kính chúc bác và gia đình sức khỏe và bình an trong cuộc sống.
    Gần đây cháu có một thắc mắc: Thiện và Ác có phải là 2 mặt của một vấn đề không thưa bác?

    • Cám ơn lời chúc của bạn. Bát Nhã Tâm Kinh nói : Sắc bất dị Không…Sắc tức thị Không…chúng ta có thể suy ra rằng Thiện và Ác chỉ là hai hình thái khác nhau của cùng một pháp, đó là vọng tưởng. Thiện nhỏ là thiện ví dụ như hoạt động từ thiện. Còn thiện lớn trở thành ác, ví dụ như chủ nghĩa cộng sản.

  3. Tram Truong nói:

    Chu Truyen Binh, chu cho con hoi chu co blog nay hay may bai viet cua chu bang tieng Anh khong a? Con cam on.

    • Bạn Tram Truong mến,
      Các bài viết của tôi chưa có chính thức dịch ra tiếng Anh, đôi khi trên mạng có bài dịch tiếng Anh phiên dịch bằng máy không hoàn toàn chính xác. Nếu bạn quan tâm bài dịch tiếng Anh, vậy xin hỏi bạn có thể cộng tác phiên dịch được không ? Nếu được bạn gởi bài dịch bằng email cho tôi, địa chỉ lathieutsinh@yahoo.com.vn tôi sẽ đăng trên blog này. Công việc này là tự nguyện giúp cho người đời nên không có thù lao nhé.

      • Da chu,

        Con san sang va rat vui long lam. Cung co y muon nay tu lau, nhung tieng anh cua con khong gioi lam, so dich khong dung thi that tai hai. Voi dich thi co han nop bai hay khong?? Vi con vua hoc vua lam nen co nhung thoi diem con cung it lam duoc, nhung con cung hoc gan xong roi, con 1.5 nam nua thoi. Voi con cung it tham thien, cong phu khong co, so dich thi khong dung ma hay bay dat. Neu duoc , con dich roi chu Truyen Binh chiu kho bien tap lai dum con, vi theo con thay hinh nhu chu chuyen ve dich thuat. So viber cua con: +61 431312565

        Con cam on.

        Sent from my iPhone

        >

  4. Cám ơn bạn Tram Truong đã vui lòng cộng tác. Phần tiếng Anh của blog này nếu có chỉ là phụ thêm nên không quy định thời hạn, khi nào bạn dịch xong một bài thí cứ gởi, tôi sẽ coi lại kỹ lưỡng trước khi đăng, chỗ nào cần chỉnh sửa thì xin bạn cũng vui lòng nhé. Công việc này không có thù lao nhưng có công đức vô lượng. Xin bạn hoan hỉ nhé !

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s