TRƯƠNG BẢO THẮNG PHỤC NGUYÊN TẤM DANH THIẾP VÀ BỨC HỌA

Một hôm, Trương Bảo Thắng đến nhà một vị thủ trưởng làm khách. Ngồi trên xe trên đường từ nhà thủ trưởng về, trong lúc nói đùa, cầm danh thiếp của một đồng chí khác xé nát, vo thành viên, rồi bỏ vào miệng nhai nát.

  • Chết rồi ! tấm danh thiếp này có ghi thông tin về mấy anh trong thông tấn xã, không có nó tôi không thể làm việc được… Vị này nói một cách hốt hoảng.

Một đồng chí khác trong đầu có sẵn số liệu, không hoang mang, nói với Bảo Thắng : “Anh lấy giấy ghi tên, địa chỉ, số điện thoại đây này !, không có những thứ này, người ở Bắc Kinh không thể làm việc được ” Trương Bảo Thắng vừa nhai vừa nói, “lấy danh thiếp gốc bằng giấy trên đó có địa chỉ, số điện thoại đầy đủ cả.”

  • Trương Bảo Thắng, xin lỗi, anh nói ai có thể chứng minh ? Giấy đã bị anh nhai nát rồi, không có cách nào phục hồi lại đúng y nguyên được. Đồng chí kia mau mắn nói
  • Không sai, tôi nói bảo đảm đúng…Bảo Thắng tự biện thuyết.
  • Thế này nhé, nếu anh có thể phục nguyên tấm danh thiếp để chúng tôi biết đúng thì mới có thể coi là anh nói đúng. Vị kia nói, cố ý “chiếu tướng” bắt bí

Việc “chiếu tướng” này khiến chân tướng việc anh định làm phải trụ được. Anh nói : “Để tôi thử xem”. Trong xe hơi vừa mới có không khí sôi nổi bỗng chùng xuống.

Chỉ thấy anh nhả giấy đã bị nhai nát như tương từ miệng xuống lòng bàn tay trái, nhìn trân trân một chút, rồi chú tâm thổi phù phù vào cục giấy nát đó, có vẻ vừa thổi vừa nghĩ tưởng việc gì. Sau đó dùng bàn tay phải úp lên cục giấy trên bàn tay, trái xoa xoa vài cái, rồi lại xoa vòng vòng, động tác càng lúc càng nhanh cho đến khi có tiếng tách tách, khi anh dỡ bàn tay phải lên, một tấm danh thiếp xuất hiện, chính là tấm danh thiếp đã bị anh xé nát nhai nhuyễn.

Trương Bảo Thắng sáng tạo kỳ tích này, nó được truyền đi nhưng nhiều người không tin có việc này. Một hôm, rất nhiều họa sĩ trứ danh tụ hội xem Trương Bảo Thắng biểu diễn thấu thị, di chuyển vật thể. Để tỏ lòng mến mộ anh, trong số họ có một họa sĩ xem biểu diễn xong, ngay tại hiện trường tặng anh một bức quốc họa do chính mình vẽ. Bảo Thắng tiếp nhận bức họa, xem sơ qua một cái, rồi xé nát bức họa. Lúc mọi người nghe tiếng giấy bị xé, nhìn lại thấy anh ung dung xé nhỏ từng mảnh, đều kinh ngạc đến ngây người. Mọi người biết tác phẩm của vị họa gia trung niên này có tiếng tăm tới nước ngoài, nhiều người muốn thu giữ tác phẩm của ông phải phí sức bôn ba tìm kiếm, thế mà Trương Bảo Thắng trước mặt đám đông xé hủy một tác phẩm lớn của ông, việc này khiến ông không thể bước xuống đài, ông không biết nên xử trí ra sao, nổi giận khiến mặt ông đỏ lên, không nói được tiếng nào.

Trương Bảo Thắng xé xong, dùng sức vo các mảnh vụn thành một cục tròn, ném vào chậu nước rửa mặt. “Bảo Thắng, anh làm sao vậy ?” một người bạn như ngủ mê sực tỉnh, cảnh báo anh. Chỉ thấy Bảo Thắng khom lưng vớt cục giấy từ trong chậu nước lên, dùng hai tay ép mạnh cho nước từ trong cục giấy chảy ra ngoài, sau đó để cục giấy giữa hai lòng bàn tay, xoa xoa, không lâu có tiếng sè sè phát ra, lúc anh thôi xoa, bức quốc họa khôi phục nguyên trạng như cũ. Chỉ thấy anh phất tay một cái, trải ra trên bàn, hoàn toàn đúng là bức họa đó, không chút hư hao, không sai tí nào. Lúc đó, mọi người tại hiện trường mới sôi động trở lại, nhiều người không dám tin ở mắt mình. Lúc đó có người vỗ tay, những người khác mới nhớ đến việc vỗ tay hoan hô. Vị họa sĩ đã tặng bức họa, thấy tác phẩm của mình đã bị phá hủy hoàn toàn lại phục hồi như cũ, vui mừng ra mặt, không còn giận nữa, ông mới hiểu ra là trách nhầm Trương Bảo Thắng.

Nguyên là để cảm tạ tình cảm của người tặng bức họa, đặc biệt là có ý động viên tinh thần của tác giả, anh đã dùng đặc dị công năng để đáp tạ. Vị họa gia chạy lên phía trước, nắm chặt tay anh, nói : “ Thần tiên ! thần tiên ! Tôi được xem thần tiên sống rồi !”

Công năng này của anh sau khi được nhân viên nghiên cứu biết, bọn họ có những điểm không dám tin lắm, nghi ngờ anh dùng công năng di chuyển vật, mang vật đã bị phá hoại đi, sau đó mang trở lại một vật giống hệt như vậy. Giống như hiện tại có người giải thích, thần tiên cổ đại hô biến là biến, có khi biến mình thành một cội cây, thật ra thần tiên không phải biến mình thành cội cây thật, mà chỉ là dùng thần lực tự di chuyển đi chỗ khác, đồng thời dùng thần lực chuyển một cội cây từ nơi khác đến chỗ mình đứng lúc nảy. Như vậy theo cái thấy của phàm nhân, thần tiên đã biến thành cội cây. Vì vậy nhân viên hữu quan, cố ý lấy 3 tấm danh thiếp của chính mình. Một tấm bỏ vào miệng nhai nát xong giao cho Bảo Thắng, khi Bảo Thắng phục nguyên nó. Qua đối chiếu anh chứng thực đúng là tấm danh thiếp do mình nhai nát, so sánh với hai tấm danh thiếp kia thì hoàn toàn giống hệt.

Advertisements

About Duy Lực Thiền

Tổ Sư Thiền do cố hòa thượng Thích Duy Lực hướng dẫn
Bài này đã được đăng trong Nhà sau. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s