KẾT THÚC MỘT THỜI KỲ HƯNG THỊNH CỦA ĐẶC DỊ CÔNG NĂNG

Những người chú ý tới đặc dị công năng mà ngày xưa gọi là thần thông có lẽ đều biết qua ba nhân vật nổi tiếng nhất của đặc dị công năng thời hiện đại của TQ. Đó là Hầu Hi Quý, Nghiêm Tân và Trương Bảo Thắng. Ngoài 3 nhân vật nổi cộm này, còn rất nhiều nhân vật khác nữa nhưng ít nổi tiếng hơn. Trong bài viết này tôi tóm tắt đại lược về 3 nhân vật vừa kể có bổ sung thêm một ít tư liệu mới. Cho đến nay 2022, thì 2 trong số 3 người đã qua đời.

Từ thời của Đức Phật con người đã biết tới thần thông, nhưng Phật không coi trọng thần thông, thậm chí còn cấm đệ tử biểu diễn thần thông vì biết rằng thần thông chỉ có giá trị tạm bợ và không thể thắng được nghiệp. Mục Kiền Liên là một trong các đại đệ tử của Phật, ông nổi tiếng có thần thông quảng đại nhưng cuối cùng vẫn bị ngoại đạo lăn đá trên núi xuống đè chết. Theo kinh nghiệm của người xưa thì người có thần thông thường không sống thọ, thần thông hay công năng đặc dị cũng không tồn tại suốt đời của họ, có lúc họ mất hết công lực. Sự kiện Hầu Hi Quý và Trương Bảo Thắng mất khá sớm chỉ trên dưới 60 tuổi là điều chứng tỏ. Như vậy giá trị của thần thông là nó chứng tỏ nguyên lý bất nhị của Phật pháp, vật chất và tinh thần không phải là hai, những người theo chủ nghĩa khoa học duy vật cũng là biên kiến (lệch một bên), những người phủ nhận khoa học cũng là tà kiến.

Hầu Hi Quý (侯希貴 1946-2007)

Hầu Hi Quý và ca sĩ Hồ Nhạn là vợ thứ hai của ông

Hầu Hi Quý, một nhà đặc dị công năng và nhà từ thiện nổi tiếng đến từ Hồ Nam, người đã trải qua 61 năm cuộc đời, đã qua đời vào tháng 9 năm 2007 tại bệnh viện số 2  Tương Nhã 湘雅二医院 vì bệnh ung thư phổi. Các tầng lớp nhân dân lần lượt đến nhà tang lễ huyện Đào Nguyên tỉnh Hồ Nam để tiễn đưa ông Hầu Hi Quý  đến nơi an nghỉ cuối cùng.       

Hầu Hi Quý, quê ở huyện Hán Thọ, tỉnh Hồ Nam, sinh tháng 8 năm 1946. Ông định cư tại Hồng Kông vào năm 1991 và là chủ tịch của nhiều công ty bao gồm Dehui International (Group) Co., Ltd. (Đức Huy 德辉 Quốc Tế (Tập Đoàn) Hữu hạn Công ty)  và Xigui Investment Co., Ltd. (Hi Quý Đầu tư Hữu hạn Công ty) Năm 6 tuổi, ông đã được cha dạy nghề hát và học diễn kịch. Ông đã biểu diễn ở nhiều nơi khác nhau như huyện Công An tỉnh Hồ Bắc, huyện Đồng Nhân, tỉnh Quý Châu, huyện Hán Thọ, Thường Đức, Từ Lợi, Đào Nguyên tỉnh Hồ Nam v.v… Năm 1968, Đoàn ca kịch Đào Nguyên bị giải tán, cả gia đình không còn kế mưu sinh, họ chuyển về huyện Hán Tho, quê hương ban đầu, ông cùng cha mẹ tham gia sản xuất nông nghiệp. Năm 1972, ông đi tha hương ra ngoài kiếm sống. Ông đã biểu diễn trong Đoàn ca kịch Đồng Nhân Quý Châu, Đoàn hát tạp kỹ Bình Hương và Hoa Cổ Kịch Đoàn tại Du Huyện 攸县. Ông định cư tại Trường Sa tỉnh Hồ Nam từ năm 1976.    

Năm 1987, ông đi về phía Nam tới Quảng Đông, và liên tiếp giữ chức Đại đội Phó và Đại đội Trưởng  Cảnh sát Hình sự thị trấn Bảo An và Bố Cát của Thâm Quyến, rồi Cục Phó kế đến Cục Trưởng Chi nhánh Củng Bắc 拱北thuộc Sở Công an Chu Hải. Ông sở hữu những công năng tuyệt kỹ và khí công cao cường, không chỉ được biết đến rộng rãi ở đại lục mà còn nổi tiếng ở Đài Loan, Hồng Kông và Ma Cao. Phó Chủ tịch nước Vương Chấn 王震, Nguyên soái Từ Hướng Tiền 徐向前, Ủy viên Ủy ban Thường vụ, Cố vấn Trung ương Dư Thu Lý 余秋里, và Phó Chủ tịch Ủy ban Toàn quốc Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc Diệp  Tuyển Bình 叶选平đều đã liên tiếp gặp gỡ ông. Phổ Kiệt 溥杰 (em trai của hoàng đế Phổ Nghi) đã viết cho ông một dòng chữ: “Kim thằng khai giác lộ, bảo phiệt độ mê xuyên, tướng tướng đăng thọ vực, tứ hóa cộng tiên tiên 金绳开觉路,宝筏度迷川,将相登寿域,四化共先鞭 (Sợi dây vàng mở đường giác ngộ, bè báu đi qua sông mê,  tướng võ tướng văn được trường thọ, cùng vung roi đẩy mạnh 4 hiện đại hóa.”

Phổ Kiệt (em trai hoàng đế Phổ Nghi) và vợ là Saga Hao

Người đời khen ông là  “Giang Nam nhất tuyệt (một người tuyệt vời ở Giang Nam)”. Người giàu nhất Hong Kong Li Ka-shing (Lý Gia Thành), vua tàu biển thế giới Bao Ngọc Cương 包玉刚, chủ tịch công ty điện ảnh và truyền hình nổi tiếng một thời TVB (Television Broadcasts Limited) Hong Kong Thiệu Dật Phu 邵逸夫 và nhiều ngôi sao văn học ca nhạc điện ảnh như Kim Dung, Lý Cốc Nhất, Châu Nhuận Phát rất ngưỡng mộ ông. Thậm chí ca sĩ Hồ Nhạn 胡雁 còn lấy ông làm chồng vào năm 2002. Ông từng được Thủ tướng Chu Dung Cơ tiếp kiến.

Biểu diễn tiêu biểu : cách không di chuyển cái bàn mạ vàng của ông Lý Gia Thành

Đó là một ngày mùa xuân rộn rịp năm 1991, Hầu Hi Quý đi chúc tết ông Lý Gia Thành, chủ khách sau một hồi hàn huyên thăm hỏi, bèn nói chuyện một cách thoải mái không có gì câu thúc.

“Đã sớm nghe đại danh của Hầu tiên sinh, hôm nay mới gặp, quả nhiên là tướng mạo đường đường.” Lý Gia Thành ngồi trên sofa, cúi mình cười nói, “nhưng công phu phi phàm của ông, tôi chưa được xem qua, chẳng hay ông có vui lòng cho xem không ?”

Hầu Hi Quý cũng cúi mình, nói : “Không biết Lý tiên sinh muốn xem loại công phu nào ?”

“Tôi có một thỉnh cầu hơi bất thường, không biết Hầu tiên sinh có đáp ứng không ?” Lý Gia Thành muốn thử xem công phu của Hầu Hi Quý cao thấp, nên bỗng nhiên phát sinh chủ ý, ông nói với Hầu Hi Quý, “Ông đã từng đến nhà tôi ăn cơm, chắc còn nhớ trong phòng ăn của tôi có một cái bàn được bao bọc bằng vàng. Nếu như ông có thể đem cái bàn bọc vàng đó đến phòng làm việc của tôi, thì thật là thần diệu đó.”

Hầu Hi Quý nhướng mày hai cái, ông biết cái bàn bọc vàng đó rất nặng, “di chuyển” nó đi hao phí công phu rất lớn, nhưng để cho ông Lý chân thành kính phục, ông đáp ứng. Hầu Hi Quý yêu cầu ông Lý cung cấp tấm drap giường, lập tức có người đi ra giao cho ông. Ông trải tấm drap dưới đất, kéo cho bằng phẳng, sau đó cởi áo ngoài, mặt hướng về phía cửa, đứng ngưng thần, thời gian chốc lát, chỉ thấy bụng của Hầu Hi Quý từ từ hóp vào, mặt đỏ lên, tiếp đó liên tiếp kêu to : “bàn vàng mau đến! bàn vàng mau đến !” Năm ba phút trôi qua, tấm drap dưới đất bỗng đột ngột nổi lên, lúc kéo tấm drap ra, cái bàn vàng to lớn với ánh vàng óng ánh đã ở đó.

Ông Lý Gia Thành kinh ngạc chưa từng thấy, mắt trừng trừng nhìn cái bàn bọc vàng như muốn chứng thực rằng đây không phải là huyễn ảnh mà là sự thật sống động.

Lúc nhìn Hầu Hi Quý, thấy mồ hôi đầm đìa, mắt lờ đờ, ho nhẹ một tiếng, miệng thổ ra hai búng máu tươi.

Lý Gia Thành nghe tiếng kinh hô, bèn sực tỉnh, thấy Hầu Hi Quý miệng thổ máu tươi, cuống lên, vội kêu người đưa Hầu Hi Quý vào bệnh viện.

“Không cần phải khẩn cấp, không cần phải khẩn cấp.” Hầu Hi Quý xua xua bàn tay to lớn của mình, đặt mông ngồi xuống sofa, nói, “ Lý tiên sinh muốn tôi làm, tôi không thể không làm…có hơi mệt một chút, sẽ khỏe ngay thôi, không cần khẩn cấp.”

Ông Lý Gia Thành lắc đầu nhè nhẹ tỏ vẻ áy náy, cầm bút lên, lập tức ký một tờ chi phiếu 100 vạn nhân dân tệ tặng cho Hầu Hi Quý, rồi cùng với Hầu Hi Quý tay khoác tay chụp hình để ghi nhớ kỷ niệm.

Lý Gia Thành và Hầu Hi Quý

Tháng 3 năm 1998, Hầu Hi Quý được bầu làm Ủy viên Ủy ban Toàn quốc của Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc. Báo “Nhân dân Trung Hoa” của Bắc Kinh, tạp chí “Nghĩa Ô” của Đài Loan và Đài truyền hình Châu Á của Hồng Kông đều đã giới thiệu những việc làm của ông.

Năm 2001, ông cũng đã đầu tư 600.000 nhân dân tệ để ủng hộ Bắc Kinh đăng cai tổ chức Thế vận hội Olympic 2008, tặng hai chiếc xe hơi làm phương tiện đi lại. 

Trong 11 năm trước khi ông mất, Hầu Hi Quý đã quyên góp hơn 90 triệu nhân dân tệ cho xã hội, quê hương và con người tại Đại lục, với mức trung bình gần 10 triệu nhân dân tệ mỗi năm, tạo nên kỷ lục cao nhất về các khoản đóng góp của cá nhân trong nước cho xã hội, quê hương và người dân.

Nghiêm Tân (嚴新 1950- Nay còn sống)

Nghiêm Tân là một bác sĩ và nhà khí công cao cấp có ảnh hưởng lớn ở Trung Quốc từ giữa những năm 1980 đến đầu những năm 1990. Ông đã đi tiên phong trong phương pháp khí công, đới công 带功 với các báo cáo, cho phép hàng nghìn người  luyện công trên các bãi đất trống cùng một lúc, và khiến một số người tự công bố phản ứng sinh lý đặc biệt. Vào cuối những năm 1990, Nghiêm Tân Khí Công đã trở thành phong trào tập luyện Khí công đầu tiên được Tổng cục Thể thao Nhà nước phê duyệt và đăng ký.  Ông đã hợp tác với  Viện Khoa học Trung Quốc và Đại học Thanh Hoa để thực hiện nghiên cứu về ứng dụng của Khí công trong vật lý và hóa học.

Từ ngày 6 tháng 5 đến ngày 2 tháng 6 năm 1987, một đám cháy rừng đã bùng phát ở khu Đại Hưng An Lĩnh của tỉnh Hắc Long Giang. Sau khi đám cháy kết thúc, Nghiêm Tân nói rằng ngọn lửa đã được ông phát công dập tắt. Sau đó, ông Hà Tộ Hưu 何祚庥 đã đăng một bài báo, trong đó có đề cập: “Nghiêm Đại Sư không dập lửa vào buổi sáng, mà ông ấy dập lửa vào ban đêm, khi ngọn lửa sắp đốt cháy nhiều khu rừng nhưng ông ấy đã làm hết sức mình để dập lửa”.

Gần đây, khoảng năm 2020 có một số tin đồn trên mạng là Nghiêm Tân đã qua đời. Nhưng một người hâm mộ khí công tên là Trương Binh张兵 đã đăng lên mạng vào ngày 25-02-2020 để phản bác :

“Gần đây, tôi thường đọc tin tức về cái chết của đại sư Khí công Nghiêm Tân trên Internet, tất nhiên là một người đam mê Khí công, tôi cảm thấy rất buồn mỗi khi nghe tin như vậy. Để xác thực sự việc này, tôi đã liên hệ với nhiều bạn bè và xin báo lại sự thật cho mọi người.

Trên thực tế, ngay từ những năm 1990, đã có những kẻ vu cáo ác ý, và đủ loại báo cáo sai sự thật rằng đại sư khí công Nghiêm Tân qua đời . Nhưng sau đó, người có tâm đã tung đoạn video về cuộc đời của ông Nghiêm Tân, đập tan tin đồn bịa đặt là “ông đã chết”. 

Năm 2014, cũng có một nhóm người đưa tin về cái chết của ông Nghiêm Tân, sau đó, một người bạn vì quá bất bình nên đã đăng một bài báo về tình hình sức khỏe và cuộc sống của ông Nghiêm Tân tại Hoa Kỳ, và đính kèm bức ảnh của ông. Câu chuyện và bức ảnh của Nghiêm Tân cũng không khiến dư luận thay đổi, nhiều bạn bè của tôi cũng cho rằng đại sư Nghiêm Tân đã qua đời.

Cách đây không lâu, tôi thấy có người đăng tin về cái chết của đại sư khí công Nghiêm Tân trên các nền tảng thông tin mạng khác nhau, tôi cũng kêu gọi mọi người đừng tin những lời vu khống ác ý của những người có động cơ phỉ báng.  

Vào giữa những năm 1990, ông Nghiêm Tân định cư ở Hoa Kỳ và bắt đầu một cuộc sống tương đối ẩn dật, có nghĩa là kể từ đó, ông Nghiêm Tân liên tục bị bóp méo bởi các phương tiện truyền thông sai sự thật, và những tin tức như cái chết của đại sư khí công Nghiêm Tân đã tiếp tục nổi lên. 

Tháng 3 năm 2019, một người đam mê khí công tên Sơn Nhân đã đến thăm Sư phụ Nghiêm Tân ở California, Hoa Kỳ. Ông mô tả về đại sư Nghiêm Tân, đã gần 70 tuổi: “Cách đó không xa, xuất hiện một người đàn ông gầy còm, ngồi bất động như một tác phẩm điêu khắc đá, nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là làn da của ông không phải vì gầy mà nhăn nheo. Trái lại, các nếp gấp ít, tươi sáng và đàn hồi, không giống như da của một người ở độ tuổi gần 70 ”.

Trước đây khi nhìn thấy ông, ông luôn đeo kính, nhưng lần này thì không có. Hốc mắt hơi sâu. Tôi không biết diễn tả đôi mắt đó như thế nào, có thần khí sáng sủa chăng, ánh mắt như ngọn đuốc thu phục lòng người chăng. Cảm giác có thể là không chính xác, bởi vì tất cả những từ ngữ này mô tả sự quyến rũ trong mắt của người thường, nhưng chúng lại thiếu đi sự sâu sắc và tĩnh lặng mà những hành giả vĩ đại xuất thế ly tục có được do sự di dưỡng tinh thần vượt ngoài đời thường, an hòa siêu nhiên tam giới. “

Theo lời giới thiệu của Sơn Nhân, Sư phụ Nghiêm Tân luôn muốn Khí công được chính danh, và không ngừng tìm kiếm người để kế thừa, nhưng tình hình đã thay đổi, vì vậy ông chỉ thuận theo tự nhiên, thuận theo thời thế, tùy thời mà nghỉ ngơi và ông cũng có cơ hội để nghỉ ngơi thật tốt.

 Thông tin này về đại sư Nghiêm Tân đã trực tiếp phá vỡ các báo cáo ác ý về “cái chết của đại sư khí công Nghiêm Tân”.

“Trên thực tế, dù sống ở Mỹ nhưng việc nghiên cứu khoa học của ông Nghiêm Tân vẫn chưa dừng lại, và tôi vẫn thường xuyên xem các bài báo cáo thí nghiệm của ông Nghiêm Tân mà bạn bè chuyển từ Mỹ về, đọc xong thấy tôi rất phấn khởi.”

Ông Nghiêm Tân sinh năm 1950, quê ở làng Đông An, thành phố Giang Du 江油, tỉnh Tứ Xuyên, năm nay (2020) ông 70 tuổi.

Ông Nghiêm Tân từng là bác sĩ ở Tứ Xuyên, sau đó đến Trường Cao đẳng Y học Cổ truyền Trung Quốc Thành Đô để học thêm, và sau đó giảng dạy tại  Miên Dương Trung Y Học Viên Tứ Xuyên, và được chọn tham gia công tác nghiên cứu lâm sàng tại Trùng Khánh Trung Y Nghiên cứu Sở. Vì đã học khí công từ nhỏ nên ông Nghiêm Tân đã theo học với hơn 20 thầy nổi tiếng về khí công, y học và võ thuật.

Vào mùa hè năm 1974, Nghiêm Tân phụng mệnh “xuống núi”, và từ đó ông bắt đầu thực hành các môn khí công ứng dụng thực tiễn của mình, chẳng hạn như chữa bệnh và cứu người, dạy các bài tập và làm thí nghiệm khoa học. Ông không tính phí trị bệnh và giảng dạy, và sống một cuộc sống giản dị, khiêm tốn và thận trọng. Ông cống hiến vô tư và được mọi người tôn kính Những bài giảng của ông về thực hành khí công ở hàng trăm nơi đã phổ biến kiến ​​thức về khí công trên diện rộng. Việc làm đó đã thúc đẩy sự nghiệp Khí công phát triển.

Ông đã hợp tác với các nhà khoa học để thực hiện hàng loạt thí nghiệm khoa học thành công, được nhà khoa học Tiền Học Sâm đánh giá rất cao, coi đó là “bước đột phá lớn trong nghiên cứu khoa học nhân thể”, “phát hiện mới của khoa học và là tiền thân của cách mạng khoa học.” Năm 2000, đại sư khí công Nghiêm Tân có gặp và chụp ảnh chung với Tổng thống Mỹ Bill Clinton. Trước đó ông cũng có chụp hình với tổng thống Mỹ Bush (cha)

Với việc Nghiêm Tân được mời đến thăm Nhật Bản, Thái Lan, Hoa Kỳ, Canada, Mexico và các quốc gia khác, Nghiêm Tân Khí Công đã truyền bá ra nước ngoài. Hiệp hội Khoa học Khí công Nghiêm Tân Quốc tế đã được thành lập và vài chục quốc gia đã thành lập các chi nhánh, để Khí công, báu vật của TQ, sẽ tỏa sáng rực rỡ hơn trên thế giới.

Biểu diễn tiêu biểu tại Nhật Bản

Trong lần đến thăm Nhật Bản, Nghiêm Tân đã có cuộc thi đấu khí công ngoài dự định với một nhà khí công Nhật Bản và đã giành thắng lợi.

Hôm đó vào buổi tối ngày 17-11-1986, tại khách sạn Ðại Tân Cốc Tokyo, giới đồng nghiệp Nhật mở tiệc chiêu đãi các bạn Trung Quốc. Giữa tiệc, ông Kusudu, Chủ tịch Hội nghiên cứu khoa học khí công của Nhật Bản phàn nàn với trưởng đoàn Trung Quốc Trương Chấn Hoàn về nỗi khổ do bệnh đau khớp khuỷu tay đã nhiều năm chữa trị nhưng vô hiệu của mình và ông muốn nhờ một nhà khí công nào trong đoàn Trung Quốc chữa trị giúp. Trương Chấn Hoàn đã giao nhiệm vụ này cho Nghiêm Tân và đề nghị Nghiêm Tân sẽ nâng năm ly rượu lên Kusudu. Khi dâng rượu sẽ phát công chữa bệnh. Phương án trị liệu giàu kịch tính này làm người bạn Nhật Bản rất khoái. Kusudu vốn là bậc lão thành trong giới khí công Nhật, công lực không phải loại thường. Hơn nữa ông ta tửu lượng hơn người, từng có kỷ lục tối cao: uống liền mười tám chai rượu mạnh mà không say, có biệt hiệu “Hũ rượu đại”. Khi nhận nhiệm vụ, Nghiêm Tân ngầm phát công lực thăm dò biết rằng, dây chằng khớp của Kusudu bị tổn thương ở dạng mãn tính, ông rót một ly rượu nhỏ Mao Ðài, dùng hai tay nâng cho Kusudu, Kusudu đứng lên nhận lấy, rồi uống một hơi cạn. Lúc Nghiêm Tân định nâng tiếp ly thứ hai thì đâu ngờ vị “Hũ rượu đại” này có vẻ chuếch choáng nói: “Thôi, đổi uống bia”, rồi lại đòi chia cốc bia ít nồng độ này thành 4 lần uống, gọi là cho đủ năm ly. Sau khi Kusudu nhăn nhó uống hết chỗ bia cuối cùng thì kỳ tích lập tức xuất hiện: với một bộ mặt đỏ gay, Kusudu giơ cao cánh tay đau của mình, co duỗi một lúc rồi vui sướng nói: “Hết đau rồi, không còn chút đau nào nữa! Công phu của Nghiêm tiên sinh quả thật cao siêu!”. Ông ta là người trong nghề, ông hiểu rằng chỗ rượu ấy đã được Nghiêm Tân xử lý bằng công lực, chỗ đau nơi khuỷu tay mình cũng đã được Nghiêm Tân phát khí chữa trị.

Trong giới khí công của Nhật Bản cũng không thiếu những người không tin phục. Một hôm các đồng nghiệp hai nước Trung – Nhật đang vui vẻ toạ đàm, thì một nhà khí công Nhật Bản tên là Sukitari, thông qua phiên dịch đề nghị được đấu “khí lực” để phân thắng bại với Nghiêm Tân. Không hiểu là do không nghe thủng ý của Sukitari hay do không hiểu sâu tính cách võ sĩ đạo của một số cao thủ trong giới khí công Nhật Bản, mà người phiên dịch sợ khi chuyển ngữ quá thẳng sẽ làm tổn thương đến tình hữu hảo giữa đôi bên, nên ông đã dịch cho Nghiêm Tân là để “học hỏi lẫn nhau”.

Nghiêm Tân vui vẻ nhận lời, nhưng khi nhìn sang đối phương Nghiên Tân cảm thấy sững sờ. Là một người đã luyện công, tập võ hơn ba mươi năm, hơn nữa lại có trong người những công năng đặc dị thần kỳ, Nghiêm TÂn nhận ra ngay “học hỏi lẫn nhau” ở đây bao hàm ý nghĩa gì. Sang Nhật lần này là một cuộc viếng thăm hữu nghị, Nghiêm Tân không hề chuẩn bị thi thố, đọ sức với bạn, nay họ đã chiếu thư, mà xem ra không phải là do ngẫu hứng nhất thời. Vừa rồi mình đã nhận lời, nếu làm thật, Nghiêm Tân tự hiểu công lực của mình có thể làm tổn thương đến đối phương, thậm chí có thể hủy các lục phủ ngũ tạng, như vậy không phù hợp với đạo đức trong võ lâm, không lợi cho tình hữu nghị giữa hai nước. Nhìn lại đối phương, rõ ràng không phải cỡ tầm thường, nếu có sơ suất, hậu quả khôn lường. Ngồi ở chỗ mình nhìn bên ngoài Nghiêm Tân có vẻ trấn tĩnh khác thường, nhưng trong đầu đã suy tính cân nhắc nhanh chóng. Sukitari không chút nể nang, lấy thế, vận khí, phát công lực mạnh nhằm thẳng vào mặt Nghiêm Tân. Mọi người nên hiểu đó là một nhà khí công có hạng của nước Nhật, châm cứu, điểm huyệt đều vào loại thượng thặng. Khi Sukitari vận đủ đan điền khí phát mạnh công vào Nghiêm Tân, thần lực đó hết sức lợi hại, nhưng Nghiêm Tân không hề cảm nhận chút nào, vẫn nói cười bình thường với mọi người, thản nhiên như không.

Thấy luồng khí phủ đầu phát ra không có tác dụng gì, Sukitari liên tục tăng lực phát công, mồ hồi trên trán vã ra nhưng Nghiêm Tân vẫn ngồi ngay ngắn vững chãi. Thấy không ổn, Sukitari dùng khí thu công, đề nghị được thay đổi phương hướng phát khí từ sau lưng Nghiêm Tân, Nghiêm Tân ưng thuận thoải mái. Sukitari lại lấy thế, liên hồi vận khí, nhằm đúng lưng Nghiêm Tân phát công ác liệt, nhưng vẫn vô hiệu, anh ta ướt đẫm mồ hôi, trong lòng cảm thấy lạ lắm. Chính diện tấn công không thấy nhúc nhích, phát công từ sau lưng cũng không thấy suy chuyển, hay là do cự ly quá xa? Sukitari liền đến sát bên Nghiêm Tân, áp bàn tay vào lưng ông, vận toàn lực phát khí, dùng cả cơ cánh tay đẩy mạnh vào lưng Nghiêm Tân. Không ngờ cứ như bị va phải một hòn đó to, anh ta mệt mỏi thở gấp, mồ hôi vã ra như tắm, mặt đỏ gay. Nghiêm Tân vẫn ngồi như không có việc gì xảy ra. Sukitari hiểu rằng hôm nay đã gặp phải cao thủ. Nếu như chỉ dựa vào phát lực khí công và cậy sức húc bừa bãi thì chỉ có thất bại thảm bại. Anh ta đưa hai tay điểm luôn xuống huyệt Bách hội trên đỉnh đầu Nghiêm Tân. Ðây không phải là trò đùa, nếu huyệt này bị cao thủ điểm trúng thì chí ít cũng bị ngây ra như gỗ. Nhưng Nghiêm Tân vẫn vững như Thái Sơn, an toạ bật động, không hề cảm thấy gì khác thường. Lúc này nhìn bại cục đã định, Sukitari mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển, trợn tròn hai mắt, bất ngờ vung ra đòn hiểm độc cuối cùng, giơ ngón tay bắt mạnh vào động mạch họng của Nghiêm Tân. Tóm bắt mạch vào động mạch họng là ngón đòn hiểm độc nhất. Người bị bắt trúng nếu không chết ngay thì sẽ bị tổn thương. Tuy vẫn ngồi yên thản nhiên, nhưng Nghiêm Tân hiểu rõ tính chất leo thang nâng cấp trong các động tác mà đối phương tung ra. Nhanh như cắt, khi tay đối phương vung tới, Nghiêm Tân không né tránh, cũng không trả đòn mà ông quay hẳn đầu lại để cho Sukitari tóm bắt “ngon lành”. Kết quả là Nghiêm Tân vẫn bình an. Ðến nước này, nguyên khí trong người Sukitari mất sạch, chân tay bủn rủn, toàn thân rã rời, mới biết vị khí công danh sư trước mặt mình này quả là “danh bất hư truyền.” Ông ta cúi mình nhận thua tại chỗ và nói thành khẩn: “Công phu của ngài quả là lợi hại, cao siêu! Xin bái phục.” Rồi gọi người con trai đến, hai cha con cùng khẩn cầu bái Nghiêm Tân là sư phụ. Cuộc đọ võ hấp dẫn này làm cho người Nhật Bản vô cùng thán phục tài nghệ của Nghiêm Tân. Kế hoạch dự định sẽ có một cuộc đọ quyền giữa một quyền sư Nhật Bản với Nghiêm Tân, và một nhà kiếm thuật đọ kiếm với Nghiêm Tân được đối phương chủ động xin hủy bỏ.   

Nhân tiện đây tôi cũng xin nói thêm về  một video tỷ thí khí công giữa một nhà khí công TQ (Ngộ Lạc悟乐) và một nhà khí công Nhật Bản (Kawasaki) được thu từ một chương trình truyền hình Nhật Bản như sau : Ngộ Lạc đại sư cách không kích đảo Nhật Bản võ sư 悟乐大师隔空击倒日本武师. (2009-12-18 15:47:07)

Thi đấu khí công giữa TQ và Nhật Bản

Đại sưkhí công TQ Ngộ Lạc cách không đánh ngã cao thủ khí công  Nhật Bản Kawasaki là người của hãng xe mô tô Kawasaki

Đoạn video này là của thầy giáo Tạ Vi Tập 謝為集ghi lại hơn mười năm trước. Nó được ghi lại từ TV Nhật Bản khi ông đi dạy ở Nhật Bản. Nội dung như sau. Khi đó, nhà khí công người Nhật cách không quật ngã một chàng trai người Mỹ. Lúc đó nhà khí công Nhật khiêu chiến nói muốn đánh ngã đại sư Ngộ Lạc, và đại sư Ngộ Lạc đã trả lời: “Hôm nay tôi sẽ cho các bạn biết năm nghìn năm văn hóa Trung Quốc là như thế nào!” Thế là đã xảy ra cuộc tỷ thí mà video trên đã ghi lại.
Tuy nhiên, sau đó ông ấy đã mời một chuyên gia khí công (không rõ quốc tịch), và kung fu của ông ấy rất giỏi. Ông đang ngồi thiền trên mặt đất, ba người đàn ông to lớn người Mỹ cùng lúc tấn công, cách ông hai mét, họ lần lượt ngã xuống đất, không thể đến gần, thậm chí không thể bò dậy được. Vừa định đứng dậy, vị cao nhân nhẹ nhàng vẫy tay, tay chân mà mấy người đàn ông dùng sức chống đỡ liền tê liệt rơi xuống đất, dùng hết sức giãy dụa nhưng không đứng lên được.

TV giới thiệu rằng cha mẹ của vị cao nhân này là một người Trung Quốc và một cụ bà 80 tuổi. Không hiểu vì lý do gì mà đài truyền hình lại không sắp xếp để vị võ sư này giao đấu với đại sư Ngộ Lạc, có lẽ vì họ là đồng hương. Telekinesis (cách không di chuyển vật) rất phổ biến ở Hoa Kỳ, và huấn luyện viên là một người Trung Quốc ẩn danh (người đó có thể là Nghiêm Tân). Thật không may, các đoạn trích rất ngắn, khiến một số cư dân mạng thiếu  hiểu biết có thể bị mù tịt.

Trương Bảo Thắng (張寶勝 1958-2018)

Sáng sớm ngày 3/8/2018, Trương Bảo Thắng, “nhân vật đệ nhất đặc dị công năng”, đã qua đời tại Bắc Kinh, hưởng thọ 60 tuổi (1958-2018). Người đàn ông kỳ lạ này, người nổi tiếng khắp Trung Quốc vào thời điểm thập niên 1980 và được phụ nữ và trẻ em biết đến. Tin tức về cái chết của ông ấy lan tràn trên mạng xã hội. Ngoài ra, không có sự chú ý của giới truyền thông chính thống. Nhưng có rất nhiều người theo dõi Trương Bảo Thắng. Trên tài khoản công khai của ông “Zhang Baosheng Supernatural Research Association= Hội Nghiên cứu Siêu nhiên Trương Bảo Thắng” có một bài báo “Tôi cầu chúc Bảo Thắng một cuộc hành trình tốt” số người xem sớm đạt 10 vạn view chứng tỏ công chúng độc giả vẫn còn hoài niệm ông. Một người trong số họ đã để lại lời nhắn ngay sau khi dự đám tang của ông ấy : “Bảo Thắng vẫn còn chữa bệnh cho mọi người hồi tháng 6-2018, và anh ấy nhất định sẽ chúc phúc cho mỗi chúng ta.” Trên thực tế, sau màn trình diễn thất bại vào năm 1995, vị đại sư này đã biến mất khỏi công chúng. Nhưng chủ nhân vẫn chưa đi xa, và mảnh đất nơi chủ nhân sống cũng rất phong phú và màu mỡ.

Hai mươi năm sau màn trình diễn thất bại, Trương Bảo Thắng vẫn được đãi ngộ tương đương cấp trung đoàn trưởng. Ông có hai vệ sĩ riêng và sống ẩn dật trong ngôi nhà thuộc Viện Nghiên cứu Bí ẩn và Siêu nhiên Trung Quốc.

Khu nhà nơi ông sinh sống nằm ở số 1A, đường Viên Minh Viên Tây Bắc Kinh. Đây là một khu cộng đồng dân cư nhiều tầng kiểu cũ. Lối vào được bảo vệ rất chặt chẽ và cấm ra vào nếu không có giấy tờ.

Khu nhà nơi Trương Bảo Thắng ở, phía tây Bắc Kinh 

Ông đã ly hôn với vợ cũ và lấy một cô vợ trẻ hơn, nhưng ông chán nản và rượu chè suốt ngày, vợ ông hết lần này đến lần khác đưa bạn bè cũ đến an ủi ông.

Năm trước, ông từ chối gặp gỡ các phóng viên, và khá thận trọng về ý định đến thăm của các phóng viên, và thỉnh thoảng hỏi các phóng viên về mục đích phỏng vấn. Vào thời điểm đó, Vương Lâm, một cao thủ đặc dị công năng giống như ông, đã chết vì bệnh trong bệnh viện sau khi bị giam giữ. Chỉ đến lúc đó mọi người mới nhớ tới vị siêu cấp sư phụ từng là toàn năng một thời. Những người theo dõi Trương Bảo Thắng nói: “Nhà nước đã giấu ông ấy và giữ bí mật cho ông ấy, và Trương Bảo Thắng chắc chắn sẽ được sử dụng khi đất nước gặp khó khăn. Một số cư dân trong tiểu khu chế giễu và nói: “Đó là một kẻ nói dối, tại sao lại đề cập đến ông ta?” Không biết bộ não vốn thường xuyên bị rượu gây mê của Trương Bảo Thắng có hồi tưởng lại những khoảnh khắc huy hoàng thời trước của ông.

Trương Bảo Thắng nhất định có thể gọi là đại sư của thế hệ trước, ông là một nhân vật bí ẩn của quốc gia, hành trạng của ông  cũng trải qua  rất nhiều tranh cãi. Một số người khẳng định đặc dị công năng của ông, một số người nói rằng ông là một kẻ dối trá.

Tuy nhiên, ông không chết trong tù, ông chết ở một nơi bí ẩn, có liên quan đến một số cơ chế bí ẩn của đất nước. Nhà ngoại cảm nổi tiếng Trương Bảo Thắng chết đột ngột vì đau tim và không được báo chí đưa tin nhiều, ông đã đóng góp rất nhiều cho đất nước, nhưng cho đến nay thế giới vẫn tiếp tục hiểu lầm và chế giễu ông.

Có người nói rằng ông đã lừa dối Nguyên soái Diệp Kiếm Anh, nhưng cũng có người nói rằng ông đã tham gia vào việc cấp cứu Diệp Nguyên soái bằng cách sử dụng đặc dị công năng của mình.

Nếu Vương Lâm (王林1952-2017 sinh tại huyện Lư Khê芦溪tỉnh Giang Tây, ông nổi tiếng ở môn khí công) có thể được gọi là cao thủ, thì không nghi ngờ gì nữa, Trương Bảo Thắng là bậc thầy của một thế hệ đặc dị công năng.

Vào mùa hè năm 1957, một gia đình trò chuyện sau bữa tối ở ngoại ô Nam Kinh, tỉnh Giang Tô. Bỗng có sấm chớp, mưa to, một quả cầu lửa màu xanh từ trên trời rơi xuống, sà vào nhà quay đi quay lại, sau tiếng lạch cạch, quả cầu lửa vụt tắt. Năm sau, người vợ sinh được một bé trai. Vì nhà nghèo và không thể nuôi dạy được, cậu bé được giao cho một gia đình người dì, chị của mẹ, ở Bản Khê, tỉnh Liêu Ninh, và đặt tên là Trương Bảo Thắng.

Trương Bảo Thắng, sinh năm 1958 tại thành phố Bản Khê, tỉnh Liêu Ninh. Học vấn sơ trung, thợ tạp dịch ở mỏ chì Hoàn Nhân thành phố Bản Khê, tỉnh Liêu Ninh. Ông có công năng nhận ra chữ bằng ” lỗ tai”, Trương Bảo Thắng khai rằng ông có khả năng “nhìn không phải bằng mắt” và có thể biểu diễn “chuyển vật thể đi  và nhận vật thể đến bằng tâm niệm”. Ông đã từng biểu diễn nhiều đặc dị công năng, v.v., và sau đó ông bị chỉ trích và bài bác vì người ta cho rằng ông có hành vi gian lận.  

Khi còn nhỏ Trương Bảo Thắng đã phải chịu đựng rất nhiều gian khổ vì không hiểu được thế giới quan của hầu hết mọi người trên đời. Vì ông dựa vào một số kinh nghiệm của mình, những gì mình đã thấy, đã cảm nhận, những sự việc người khác không thể hiểu, ông đã nói ra, và thậm chí đã làm một số việc dị thường, và phải chịu đựng rất nhiều bôi bác.

Vào tháng 5 năm 1982, ông được chuyển đến Bắc Kinh bởi Tổ chức Khí công đặc dị công năng. Quay lại những năm 1980, khi mà thông tin còn tương đối khép kín, và có rất nhiều tài năng đặc dị khắp nam bắc.

Được sự chấp thuận của Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Công nghiệp Quốc phòng, ngày 2 tháng 6 năm 1983, Trương Bảo Thắng chính thức được chuyển đến Viện 507. Kể từ đó, dấu chân của Trương Bảo Thắng đã trải dài khắp các đơn vị bao gồm 11 cơ quan kể cả chính phủ, quan chức hay nơi ở của gia đình. Qua các buổi  biểu diễn, anh đã giành được giải thưởng. “Thần Nhân神人”, “Trung Quốc Thánh Nhân中国圣人”, “Bảo vật quốc gia và khí công sư国宝级气功师”, “Phật sống Bồ tát活佛菩萨”, v.v., và đã được cấp chuyên xa, nhà riêng, có người phục vụ riêng, trở thành bảo vật quốc gia được lãnh đạo trung ương đặc biệt coi trọng.

Biểu diễn tiêu biểu của Trương Bảo Thắng tại Đại Lễ Đường Nhân Dân Bắc Kinh

Bắc Kinh Nhân Dân Đại Hội Đường, trang nghiêm, vĩ đại, là nơi hội họp Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (tức Quốc Hội Trung quốc) là nơi làm việc của Thường vụ Ủy viên Hội. Các hoạt động trọng đại của cả nước thường được cử hành tại đây. Các vị lãnh đạo Trung ương tiếp kiến khách nước ngoài và hội kiến với những nhân vật quan trọng đều tiến hành tại đây. Phàm những hoạt động được tổ chức tại đây đều có tính chất trọng yếu và quyền uy. Hôm nay tại đại sảnh đường của Bắc Kinh Nhân Dân Đại Hội Đường, đèn hoa chiếu sáng, các nhà nhiếp ảnh, quay phim, ảo thuật gia, nhiều vị lãnh đạo và rất đông khán giả đều có mặt. Có người đến vì lòng hiếu kỳ, có người mang ánh mắt nghi ngờ, có người mang tâm lý vận động bài trừ, có người mang ánh mắt phủ định…tất cả vây quanh vũ đài, đợi Trương Bảo Thắng biểu diễn.

Trương Bảo Thắng cảm thấy rằng lần biểu diễn này tại Bắc Kinh không giống lần trước. Lần trước là biểu diễn hội báo, không khí hài hòa, nhưng chỉ là biểu diễn tương đối dễ dàng như thấu thị, dùng mũi nhận chữ. Còn lần này trong điều kiện cực kỳ nghiêm túc để giám định công năng của anh là thực hay giả, huống chi tại hiện trường rất nhiều người đang chuẩn bị “tìm cách phá bĩnh” nữa. Nhiều máy quay phim đặt ở các vị trí trên, dưới, bên phải, bên trái, mọi góc độ, sẵn sàng theo dõi mọi động tác của anh. Không khí thật là khẩn trương . Hạng mục biểu diễn là dùng “ý niệm di chuyển vật” Ngay cả những người tin tưởng sự tồn tại của đặc dị công năng cũng mướt mồ hôi trán thay cho Bảo Thắng, trong lòng suy nghĩ : anh ấy có làm được không ?

Biểu diễn bắt đầu. Trong một thùng sắt, bỏ vào hai trái táo (apple), đậy nắp, dùng que hàn điện hàn kín. Người chủ trì để cho Trương Bảo Thắng dùng ý niệm lấy trái táo ra. Chỉ thấy anh im lặng, không gây tiếng động, trấn định tự tâm. Mọi con mắt nhìn chăm chăm vào người anh, quan sát nhất cử nhất động của anh. Một phút, hai phút, năm phút rồi mười phút trôi qua, đến khi bức màn trong não của anh xuất hiện một quả táo, anh mới dùng ý niệm mang trái táo đặt ở một góc của vũ đài. Lúc đó trên bức màn nhỏ trong não của anh không còn trái táo. Theo kinh nghiệm của anh, anh tin rằng một trái táo trong thùng sắt đã đi ra ngoài, trái kia vẫn còn trong thùng. Anh nói với mọi người : “một trái táo đã ra ngoài”. Nhiều người không tin, bởi vì họ thấy Trương Bảo Thắng trước sau vẫn đứng cách thùng sắt hơn một mét, anh hoàn toàn không chạm vào thùng sắt, trái táo làm sao ra ngoài được chứ ? Người chủ trì ra lệnh cho người mở nắp thùng sắt, mọi người đều phát hiện thiếu mất một quả táo. Bảo Thắng nói với mọi người, trái táo lấy ra đang nằm ở một góc vũ đài, người ta theo chỉ dẫn của anh, quả thật tìm thấy quả táo.

Chính lúc mọi người bàn luận sôi nổi, có người khen ngợi, có người hoài nghi, muốn tìm một khuyết điểm nào đó, một vị lãnh đạo thuộc Ban bí thư, nói : “Tôi được lãnh đạo ủy thác đến tham gia trắc nghiệm, cuộc biểu diễn vừa rồi tôi xem không rõ lắm, tôi hi vọng có thể làm một thí nghiệm ngay trên người mình”, tiếp đó ông dùng tay chỉ chiếc huy chương trên ngực mình, nói : “mời Trương Bảo Thắng dùng ý niệm mang nó đi, được không ?” Người chủ trì biết đây là người muốn vạch khuyết điểm, nên hướng về Bảo Thắng nói : “Anh thấy được không ?”. Bảo Thắng gật đầu. Chỉ thấy anh nhìn một chút chiếc huy chương trên ngực ông bí thư, mà không thấy anh đi lại gần ông ta, cự ly giữa hai người khoảng vài mét. Khán giả tại hiện trường có người nhìn ông bí thư, có người nhìn Trương Bảo Thắng, mọi người chờ đợi anh lên tiếng trả lời. Ông bí thư cũng đắc ý chờ đợi Bảo Thắng lên tiếng trả lời “được” hoặc “không được”. Không ngờ Trương Bảo Thắng không trả lời câu hỏi, chỉ nói : “di chuyển rồi”. Ông bí thư như đang mơ chợt tỉnh, vội dùng tay sờ vào trước ngực, nhưng cái huy chương đã biến đâu mất từ lúc nào, ông hoảng hốt tìm kiếm, trên dưới đều không thấy. Trương Bảo Thắng chỉ nói một câu : “huy chương đã ở trên thân người khác rồi” Không ít người lật đật mò tìm túi trên túi dưới của mình. Trong đám đông có người kêu lên : “trên người tôi có một chiếc huy chương, nó làm sao mà đeo vào được ?” Khi chiếc huy chương được chuyền đến tay ông bí thư, ông nhận ra nó ngay, đó chính là chiếc huy chương ông vừa mới đeo trên ngực. Ông bí thư bị á khẩu không nói nên lời. Người tại hiện trường còn chưa hết ý, đều hứng thú vây quanh Trương Bảo Thắng, nhiệt tình hỏi anh về cảm giác và công năng.

Ông đã được nhiều nhân vật lãnh đạo cao cấp của nhà nước TQ tiếp kiến trong đó có Phó Thủ tướng Bạc Nhất Ba là người cùng thế hệ và là đồng chí với Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình.

Kết luận

Thời gian đã bước sang thập kỷ thứ ba của thế kỷ 21, thế giới không còn cần bất cứ đặc dị công năng nào nữa, dù cho có đặc dị công năng tồn tại, xã hội chúng ta cũng không chịu thừa nhận, chúng ta tuyệt đại đa số là những người theo chủ nghĩa duy vật.

Mọi thứ đều có thể giải thích được bằng khoa học, và những thứ không thể giải thích được bằng khoa học thì không được phép tồn tại. Lý luận Logic này về cơ bản là ý đồ lớn của chúng ta, bất chấp là nhà khoa học vĩ đại nhất của nhân loại thế kỷ 20 là Albert Einstein đã bị chứng tỏ là sai lầm hết sức cơ bản. Vậy Einstein sai lầm ở chỗ nào ?  

Sai lầm lớn nhất và cơ bản nhất của Einstein là ông cho rằng có một thế giới khách quan có thật nằm ngoài tâm niệm của con người. Quan niệm của ông được minh họa bằng hình ảnh Mặt trăng.

Einstein nói : “Tôi thích nghĩ rằng Mặt trăng vẫn tồn tại ở đó ngay cả khi tôi không đang nhìn nó”

Thật tế là Mặt trăng cũng như tất cả mọi vật chỉ là thức, là tâm niệm của con người, chứ vật chất không có thực thể, kể cả không gian, thời gian đều không có thực thể. Điều này đã được Niels Bohr nêu lên khi ông còn sống. Và đến năm 1982 tại Paris, Alain Aspect đã chứng tỏ quan điểm của Niels Bohr là đúng, quan điểm của Einstein là sai.

Bohr nói :“Mọi thứ chúng ta gọi là có thực được cấu tạo bằng những thứ không được xem là thật. Nếu cơ học lượng tử chưa gây shock một cách sâu sắc cho bạn thì có nghĩa là bạn chưa hiểu gì về nó.”

Chính vì lẽ đó Phật giáo từ thời xa xưa đã nói rằng Tam giới duy tâm, vạn pháp duy thức.

Nhưng tại sao quan điểm sai lầm của Einstein lại được tuyệt đại đa số mọi người chấp nhận còn quan điểm của Bohr lại chẳng được mấy ai để ý ? Ngay cả hàng tỷ Phật tử mặc dù miệng họ nói “Tất cả là do tâm tạo” mà họ đã quen tụng đọc trong kinh điển nhưng thực tế là họ chẳng hiểu chút gì thế nào là do tâm tạo, họ vẫn ham mê vật chất, ham sống sợ chết, ham sướng sợ khổ, như bao nhiêu người khác. Bởi vì cái thói quen đã ăn sâu vô cùng thăm thẳm trong tâm khảm của họ mà kinh điển gọi là thế lưu bố tưởng. Chỉ có một số rất ít bậc giác ngộ nhận ra pháp giới chỉ là tâm niệm, là thức, chứ không phải là thực thể khách quan. Cái mà mọi người và cả Einstein gọi là khách thể, khách quan (object, objective) thật tế chỉ là chủ quan tập thể (collective subjectivity)    

Các nhà đặc dị công năng như Hầu Hi Quý, Trương Bảo Thắng đã qua đời, một thời đại đã kết thúc, cái gọi là siêu năng lực chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết và ký ức, từ nay về sau, thế giới không còn cần những thứ này tác động đến thế giới quan của con người nữa. Song đó chỉ là quan điểm của những người thiển cận. Các nhà khoa học thấu hiểu cơ học lượng tử như Niels Bohr, Amit Goswami, Brian Greene hiểu rằng đặc dị công năng không hề trái với khoa học và cũng không phải là không giải thích được bằng khoa học.

Những biểu diễn của Trương Bảo Thắng về cách không di chuyển vật, dùng tâm niệm di chuyển vật, các nhà khoa học này nghĩ rằng trong tương lai nhân loại sẽ đi tới thời đại đó và phương thức di chuyển đó gọi là viễn tải lượng tử (quantum teleportation)

Trương Bảo Thắng đã thực nghiệm phương thức di chuyển đó bằng tâm linh còn trong tương lai thì con người sẽ thực hiện bằng khoa học. Viễn kiến đó được hình dung trong video clip sau :

Đi xa không giới hạn trong tích tắc bằng viễn tải lượng tử  

Hiện nay nhân loại cũng đang chế tạo những máy tính lượng tử có tốc độ nhanh hơn siêu máy tính nhanh nhất thế giới hiện nay hàng tỷ lần.

Tờ South China Morning Post ngày 26-10-2021 dẫn thông tin từ nhóm nghiên cứu cho biết máy tính lượng tử Jiuzhang 2 (九章二号Cửu Chương 2) có thể tính toán một vấn đề trong một phần nghìn giây thay vì 30 nghìn tỷ năm nếu dùng máy tính thông thường. Trong nghiên cứu công bố trên hai tạp chí Physical Review Letters và Science Bulletin, trưởng nhóm Pan Jianwei (潘建伟 Phan Kiến Vĩ)cho biết Zuchongzhi 2 (祖冲之二号 Tổ Xung Chi-2) , máy tính lượng tử này sử dụng qubit photon lập trình 66 qubit, nhanh gấp 10 triệu lần siêu máy tính nhanh nhất thế giới Fugaku của Nhật Bản và mạnh hơn hẳn so với máy tính lượng tử Sycamore 55 qubit của Google ra đời năm 2019.

Cửu Chương-2 có 76 qubit. Các nhà nghiên cứu đã tăng số lượng qubit từ 76 lên 113 để nó càng nhanh hơn nữa. Máy tính lượng tử có tốc độ kinh hồn như vậy mới có khả năng thực hiện viễn tải lượng tử. Nhưng viễn tải lượng tử cũng còn là tương lai xa đối với nhân loại.

Truyền Bình

About Duy Lực Thiền

Tổ Sư Thiền do cố hòa thượng Thích Duy Lực hướng dẫn
Bài này đã được đăng trong Bài viết. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

4 Responses to KẾT THÚC MỘT THỜI KỲ HƯNG THỊNH CỦA ĐẶC DỊ CÔNG NĂNG

  1. hoavuchannhan nói:

    Quá trình giác ngộ hoàn toàn để “biết hoàn toàn, hiểu hoàn toàn, nhìn thấy hoàn toàn, cảm nhận hoàn toàn” thực thể khách quan thật sự chỉ là chủ quan tập thể có trái với nguyên lý bất toàn không thưa bác. Làm sao 1 cá thể ở trong vòng tròn có thể hiểu ra hoàn toàn bản chất của vòng tròn nếu không được sự giúp đỡ từ bên ngoài vòng tròn?

  2. Giác ngộ là thoát khỏi tương đối, không còn phân biệt giữa hoàn toàn và bất toàn, giữa cá thể và toàn thể. Người giác ngộ không còn chấp có ta hay không có ta, có pháp hay không có pháp, ở trong hay ở ngoài. Tất cả những phân biệt đó đều là tâm niệm, là thức. Còn bản tâm vô sinh pháp nhẫn là bất nhị không có phân biệt, là vô niệm. Hãy nhớ câu nói của Huệ Năng : Vô niệm niệm tức chánh, hữu niệm niệm thành tà. Thắc mắc của bạn là hữu niệm niệm.

    • hoavuchannhan nói:

      Cám ơn bác TB đã trả lời rõ ràng và đầy đủ. Bao lâu nay tôi vẫn nghĩ giác ngộ cũng giống như tự nắm tóc mình để kéo mình lên khỏi mặt đất. Vô niệm cần 1 sự kiên trì và nghị lực phi thường. Sự an tĩnh trong tâm hồn có thể tìm được khi ngồi thinh lặng nghe nhạc không lời, ngồi trên bãi cát nghe tiếng sóng vỗ hoặc ngồi nhìn ngọn cây lay động trong gió. Tuy nhiên “ghét, oán, cừu, ác” thì có thể bỏ, có thể quên; nhưng ” yêu, ân, tình, thiện” thì rất khó để làm ngơ.

  3. Chúng ta sống trên đời thì dù là bậc giác ngộ hay kẻ phàm phu đều luôn luôn có niệm. Bởi vì nếu không có niệm thì chúng ta đã không hiện hữu. Bậc giác ngộ vô niệm niệm là tuy có niệm nhưng không chấp ngã không chấp pháp nên không vướng mắc, còn phàm phu thì hữu niệm niệm bất cứ là niệm gì dù là thiện hay ác đều là tà kiến chấp ngã, chấp pháp nên vui buồn, đau khổ vu vơ vô căn cứ, rồi bất đồng, tranh giành, chiến tranh làm khổ lẫn nhau.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s